Featured 1

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 2

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 3

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 4

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 5

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

down

Showing posts with label Trung Quốc. Show all posts
Showing posts with label Trung Quốc. Show all posts

3.20.2012

Những thủ thuật kiểm duyệt báo chí ở Trung Quốc

19 Tháng Ba 2012     
Một sạp báo ở Trung Quốc
Một sạp báo ở Trung Quốc

Minh Anh
Gửi tin nhắn SMS, chấm điểm hay phạt tiền các phóng viên … là những thủ thuật mà chính quyền Trung Quốc đề ra để kiểm duyệt thông tin báo chí và mạng Internet. Chủ đề này được thông tin viên Phlippe Grangereau của báo Libération tại Bắc Kinh tìm hiểu qua bài viết « Những chiếc kéo kiểm duyệt Trung Quốc đã được mài sắc».

Phương thức kiểm duyệt báo chí và các trang mạng là một bí mật được giấu rất kỹ. Chỉ có những quan chức cao cấp của ban biên tập mới biết được bí mật này. Theo tiết lộ của một vị trưởng ban biên tập (xin giấu tên) một tờ báo địa phương thì « cách thức vận hành vừa rất đơn giản mà cũng vừa rất phức tạp đến mức người ta không thể nào nghĩ đến ».
Theo vị tổng biên tập này, mỗi ngày ông nhận có đến hai chục tin nhắn SMS đến từ ban Tuyên huấn. Mở đầu là dòng chữ « đề nghị đọc kỹ hướng dẫn sau đây» có kèm theo mật mã. Theo sự hướng dẫn, vị tổng biên tập đầu tiên hết phải nhập mật mã và mật hiệu. Ngay sau đó, xuất hiện các dòng chỉ dẫn chẳng hạn như « không được bàn về chủ đề này », « hãy nhấn mạnh đến bài diễn văn này theo hướng… », « liên quan đến chủ đề này, chỉ được sử dụng các thông tin từ Tân Hoa xã » hay như « không được đưa vụ án tham nhũng này lên trang nhất ».
Theo tác giả bài viết, những lệnh trực tiếp như vậy chỉ để lại cho các phóng viên một phạm vi tác nghiệp rất hạn hẹp. Tuy nhiên, các phóng viên cũng tận dụng những gì cho là đặc biệt không bị cấm thì có thể chấp nhận được. Thế nhưng theo vị tổng biên tập, do « những người kiểm duyệt không thể nào theo dõi được hết và cũng không thể nào nghĩ hết được mọi vấn đề, nên việc kiểm duyệt còn được kết hợp với hệ thống điểm ».
Ông giải thích, hàng năm, các bài đăng được cho 12 điểm, « nếu tòa soạn đăng một bài điều tra bị coi là làm bôi nhọ hình ảnh của chính phủ, chẳng hạn về vụ một quân nhân giết người hàng loạt hay vụ cả một gia đình tự thiêu do bị tước đất đai, ban Tuyên huấn sẽ rút điểm của chúng tôi. Ít nhất là ba điểm, giống như là thẻ vàng trong bóng đá. Đặc biệt, nếu bài viết bị đánh giá có lời lẽ xúc phạm, Ban tuyên huấn có thể rút chúng tôi một cái vèo 12 điểm [coi như bị thẻ đỏ] ». Sau đó, ban biên tập bị thay đổi và tòa soạn có thể bị đình chỉ, thậm chí bị đóng cửa hoàn toàn.
Nhật báo Liberation cho biết thêm, kiểm duyệt còn được thực hiện bởi một cơ quan khác, đó là ban Phát hành, một kiểu « công an » của hệ thống kiểm duyệt. Cũng theo lời kể của vị tổng biên tập này, « vào cuối năm, nếu tòa soạn nhận thấy rằng một vụ án nào đó có thể làm tăng doanh thu cho chúng tôi mà không sợ bị mất điểm, thì lúc đó chúng tôi mới dám đăng ». Ông này nhận xét : « thuận lợi của cơ chế vận hành này chính là báo chí có cảm giác tự do. Trong khi đó, trên thực tế nó hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát ».
Không chỉ có báo chí bị kiểm duyệt, mà những nhà kinh doanh trang mạng cũng bị kiểm soát. Một nhà quản lý trang mạng cho biết, ông đã phải thuê hàng trăm người để làm cái công việc « làm sạch » các nội dung thảo luận. Nếu doanh nghiệp vẫn không thể nào hay từ chối kiểm soát thông tin thảo luận trên net, thì sẽ bị phạt tiền. Như vụ trang mạng Sohu, do để cho người dân tự do thảo luận về nội chiến tại Lybia trước khi Bắc Kinh đưa ra quyết định chính thức, trang mạng này đã bị phạt « 60 000 euro » vì tội « phạm sai lầm chính trị nghiêm trọng ».
Tây Tạng : ngọn lửa âm ỉ chống lại Bắc Kinh
Cũng liên quan đến thời sự Trung Quốc, Le Figaro chú ý đến các vụ tự thiêu gần đây xảy ra tại những vùng có đông dân Tây Tạng sinh sống. Trong bài viết « Tây Tạng : ngọn lửa âm ỉ chống lại Bắc Kinh », Le Figaro cho rằng chính các chính sách đàn áp tôn giáo và văn hóa đã làm dấy lên làn sóng phản đối chính quyền Bắc Kinh.
Chỉ trong vòng có một năm, mà đã xảy ra gần 30 vụ tự thiêu. Và kể từ đầu tháng ba năm nay, căng thẳng có vẻ ngày càng gia tăng ngay tại khu vực được mệnh danh là « Nóc nhà của thế giới ». Theo Le Figaro, chính một quyết định của Bắc Kinh đưa ra vào mùa đông năm nay đã làm bùng lên ngọn lửa. Ông Bí thư vùng tự trị Tây tạng đã bổ nhiệm một loạt các quan chức cao cấp Trung Quốc để giám sát mỗi tu viện, cho đến trước đó vẫn hoạt động theo kiểu tự quản lý. Theo Le Figaro, chính sự tiếm quyền chưa từng có trong lòng các tu viện đã làm nổi dậy làn sóng phản đối.
Thế nhưng, Le Figaro cho rằng, sở dĩ chính quyền Bắc Kinh vẫn giả điếc, bất chấp có những lời đả kích mạnh mẽ, là vì đối với chính quyền trung ương, quy định mới này « có tính chất cốt lõi để nắm chắc cuộc chiến chống ly khai », nhằm đảm bảo rằng « không một tu sĩ nào có thể lao vào các hoạt động nhằm chia rẽ tổ quốc và làm xáo trộn trật tự xã hội ».
Cuối cùng Le Figaro cho biết, báo chí Trung Quốc rất hiếm khi nói về các vụ phản kháng tại Tây Tạng. Bắc Kinh cáo buộc Đức Đạt Lai Lạt Ma đứng sau các vụ tự thiêu và lên án Ngài đã sử dụng các phương pháp « khủng bố ». Trong trước mắt, chính quyền cố kiểm soát những luồng thông tin đến từ Tây Tạng khi mà họ vẫn có thể làm được, bằng cách khóa chặt mọi ngả vào đối với du khách nước ngoài, nhất là đối với các phóng viên.
Chính phủ Ấn Độ áp đặt chính sách khắc khổ nhưng lại thiếu các biện pháp cải cách
Nhìn sang Nam Á, báo Le Monde chú ý đến đề tài kinh tế tại Ấn Độ. Bài báo cho biết trong bảng dự trù ngân sách cho năm 2012-2013 được công bố hôm thứ sáu 16/03 vừa qua, « chính phủ Ấn Độ đang áp đặt chính sách khắc khổ nhưng lại thiếu các biện pháp cải cách ».
« Bác sĩ Pranab với viên thuốc đắng » là hàng tít trên nhật báo The Hindu tại Ấn Độ phát hành hôm thứ bảy 17/03 vừa qua. Bởi lẽ, theo nhận định của báo chí trong nước, ngân sách cho năm 2012-2013 do ông Bộ trưởng Kinh tế và Tài chính đã cho công bố chính là một ngân sách khắc khổ. Theo nội dung báo cáo, mức thâm hụt ngân sách đã đạt đến 5,9% của GDP, chính phủ cần phải làm chủ mọi chi tiêu. Do đó, chấm dứt các biện pháp như xóa nợ cho nông dân hay đảm bảo việc làm cho các hộ gia đình nông thôn.
Giải thích cho nguyên nhân của chính sách thắt lưng buộc bụng mới này, Le Monde cho biết có nhiều nguyên nhân.
- Thứ nhất do giá dầu thô tăng, nên đã làm tăng thêm chi phí cho việc bảo trợ giá xăng dầu trong nước.
- Thứ hai, kế hoạch tư hữu hóa chỉ mang lại cho chính phủ 1/3 của khoản thu nhập dự trù.
- Thứ ba, tăng trưởng ì ạch, chỉ đạt có 6,9%. Trong khi đó, Ấn Độ phải đạt ở mức 10% thì mới có thể đẩy lùi được nạn đói nghèo. Sau hơn 20 năm tự do hóa nền kinh tế, vẫn còn 450 triệu người Ấn Độ sống với mức thu nhập dưới 1 euro/ ngày.
- Thứ tư, tăng trưởng ngành công nghiệp chỉ đạt có 3,9%. Trong khi đó, xuất khẩu ì ạch trong sáu tháng cuối vừa qua, dù rằng lãnh vực này rất ít lệ thuộc vào thị trường phương Tây.
- Thứ năm, tiêu thụ nội địa giảm mạnh do duy trì lãi suất cao để ngăn chặn lạm phát.
Vì những nguyên nhân nêu trên, Le Monde nhận định rằng « chính phủ Ấn Độ áp đặt chính sách khắc khổ » nhưng « lại thiếu các chính sách cải cách » .
Le Monde cho biết, các cuộc thương thuyết đang diễn ra giữa các đảng phái trong liên minh cầm quyền. Nhiều hồ sơ kinh tế phải được nghiên cứu lại như cho phép các tập đoàn phân phối nước ngoài được quyền sở hữu đến 51% vốn của một biển hiệu Ấn Độ hay như nước ngoài được đầu tư đến 49% trong lãnh vực hàng không.
Tuy nhiên, theo nhận xét của báo Le Monde, chính phủ hiện tại quá yếu để mà thực hiện các cải cách, do bị nhiều tai tiếng tham nhũng.
Chân dung binh sĩ Mỹ sát hại 16 thường dân Afghanistan
Động cơ nào đã khiến binh sĩ Mỹ Robert Bales sát hại 16 thường dân Afghanistan trong đêm 11/03 vừa qua, vẫn còn điều khó hiểu đối với các nhà điều tra. Liên quan đến đề tài này, báo Le Figaro cũng cất công tìm hiếu qua việc phác họa lại đời sống tư cũng như quá trình tham gia quân ngũ của người lính này và đã đặt ra câu hỏi « phải chăng Robert Bales, người đã sát hại 16 thường dân Afghanistan đã quá kiệt sức vì những đợt xoay vòng dài dăng dẳng ?»
Le Figaro cho biết, vụ việc gợi nhắc lại vụ « thảm sát Mỹ Lai » năm 1968, làm thiệt mạng 347 thường dân trong chiến tranh Việt Nam. Một bài học mà cho đến giờ vẫn là « một trong những bài trọng tâm mà quân đội Mỹ phải học thuộc» và phải nghiên cứu. Sự kiện đã trở thành một biểu tượng cho sự sa lầy của Mỹ tại Việt Nam. 44 năm sau, vụ binh sĩ Robert Bales cũng xứng đáng là một bài học mới cho quân đội Mỹ.
Theo Le Figaro, cuộc chiến tại Afghanistan đã ngốn của Mỹ hết 500 tỷ đô-la, và gây ra hàng triệu nạn nhân. Chính quyền Washington buộc phải liên tục thực hiện biện pháp luân chuyển nhân sự. Điều này đã để lại một tác động ghê gớm về mặt sức khỏe tâm sinh lý, tinh thần và sự ổn định gia đình của binh lính.
Nhiều người hàng xóm làm chứng cho rằng, ban đầu binh sĩ Robert tình nguyện tham gia quân đội vì muốn truy lùng Al-qaida sau vụ tấn công khủng bố 11/9/2001, để rồi cuối cùng anh ta kết thúc lý tưởng khi nuôi dưỡng trong lòng mối hận thù quân đội. Anh ta cho rằng công lao cống hiến đã không được đáp trả xứng đáng. Trong giai đoạn giữa năm 2003 và 2010, sau ba đợt triển khai quân tại Irak, từng hai lần bị thương, binh sĩ Robert nhận nhiều huân chương nhưng không hề được nhận chiếc mề đai « Anh dũng bội tinh » do chính tổng thống Mỹ trao tặng cũng như được thăng cấp như anh ta mong đợi.
Theo luật sư biện hộ cho binh sĩ Robert, thì anh này đang bị một triệu chứng rối loạn tâm lý kiểu « rối loạn tâm thần sau sang chấn » (Stress Post-Traumatique). Tuy nhiên, trung tâm y tế thuộc khu căn cứ quân sự của anh ta Lewis-Mc-Chord lại phủ nhận hoàn toàn. Về đời sống riêng tư, nhiều người hàng xóm tỏ ra bị sốc khi hay tin vụ thảm sát. Họ cho rằng « anh ta luôn có thái độ rất lạc quan về việc được phục vụ dưới màu cờ của đất nước ».
Thế nhưng, Le Figaro điểm lại rằng trước khi tham chiến tại Irak đã xảy ra nhiều biến cố. Năm 2002, anh ta bị bắt vì có thái độ xâm phạm tình dục bạn gái của mình. Năm 2009, anh ta phải đối chất trước công lý vì tội bỏ trốn sau khi gây tai nạn. Ngoài ra những khó khăn tài chính đang làm lung lay nền tảng gia đình cũng là nguyên nhân dẫn đến căng thẳng. Cuối cùng, theo như kết luận của vị luật sư bào chữa thì quân đội phải là người chịu trách nhiệm đầu tiên trong vụ việc này.

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120319-nhung-chiec-keo-kiem-duyet-trung-quoc-duoc-mai-giua

Tại Trung Quốc, địa ốc ở các thành phố lớn mất giá

18 Tháng Ba 2012
Tại Trung Quốc, dù các cao ốc vẫn được xây cất, nhưng giá địa ốc sụt giảm mạnh. Ảnh chụp tại một thành phố thuộc tỉnh An Huy (18/03/2012).
Tại Trung Quốc, dù các cao ốc vẫn được xây cất, nhưng giá địa ốc sụt giảm mạnh. Ảnh chụp tại một thành phố thuộc tỉnh An Huy (18/03/2012).
REUTERS/Stringer

Thanh Hà
Trong tháng 2/2012, thị trường nhà đất tại nhiều thành phố lớn của Trung Quốc mất giá. Doanh thu của ngành bất động sản Trung Quốc giảm 20,9 % trong hai tháng đầu năm. Giới phân tích lo ngại ngành địa ốc suy sụp, ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế toàn quốc.

Trong bản báo cáo được công bố ngày 18/03/2012, chính quyền Trung Quốc ghi nhận thị trường nhà đất tại gần 2/3 các thành phố lớn ở nước này giảm giá trong tháng Hai vừa qua. Tổng Cục Thống Kê Trung Quốc cho biết giá nhà đất đã giảm tại 45 trên tổng số 70 thành phố cỡ vừa và lớn. Tại 21 thành phố, giá nhà được coi là ổn định. Riêng tại 5 thành phố còn lại thì chỉ số này đã gia tăng. Đối với nhà mới xây, trong một năm qua giá đã giảm tại 27 thành phố.
Giới phân tích cho rằng, thị trường nhà đất Trung Quốc đang có khuynh hướng giảm giá. Đồng thời, đây cũng là tín hiệu cho thấy, các biện pháp điều tiết thị trường bất động sản, được Bắc Kinh ban hành từ năm 2010, bắt đầu đem lại hiệu quả. Các biện pháp đó gồm việc hạn chế người dân sở hữu cùng lúc nhiều nhà, hay đánh thuế nhà đất tại một số các thành phố. Cùng lúc đó, chính quyền tăng lãi suất tín dụng để giới hạn các dịch vụ mua bán bất động sản.
Nhiều nhà phân tích lo ngại thị trường bất động sản Trung Quốc có nguy cơ suy sụp, gây tác động dây chuyền đến toàn bộ nền kinh tế nước này, vào lúc mà dự báo tăng trưởng của năm 2012 chỉ còn vào khoảng hơn 7 % thay vì 9,2 % như năm ngoái.
Trước mắt chính quyền Trung Quốc chưa có ý định nới lỏng các biện pháp làm hạ nhiệt thị trường địa ốc. Theo đánh giá của một chuyên gia trong ngành, thuộc văn phòng tư vấn địa ốc EC Harris của Anh, khuynh hướng bất động sản Trung Quốc giảm giá còn tiếp tục kéo dài, ít nhất là cho tới quý ba 2012 và EC Harris không chờ đợi là Bắc Kinh sẽ có những biện pháp để đảo ngược tình huống.

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120318-tai-trung-quoc-dia-oc-tai-cac-thanh-pho-lon-mat-gia

3.11.2012

Trung Quốc: Bắt giam gần 4000 nhà tranh đấu để ngăn chận Mùa Xuân Ả Rập

11 Tháng Ba 2012     
Cảnh sát vũ trang đứng gác ở Thiên An Môn, bên ngoài Đại lễ đường Nhân dân Trung Quốc, Bắc Kinh, 08/03/2012
Cảnh sát vũ trang đứng gác ở Thiên An Môn, bên ngoài Đại lễ đường Nhân dân Trung Quốc, Bắc Kinh, 08/03/2012
REUTERS

Tú Anh
Phong trào cách mạng tại Bắc Phi và Trung Đông làm cho chế độ độc tài Trung Quốc lo sợ. Trong năm 2011 vừa qua, 3883 nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền đã bị bắt giam, trong số này có 159 người bị tra tấn đến tàn phế trong khuôn khổ chính sách « trấn áp Hoa Nhài » của Bắc Kinh.

Theo Tổ chức Bảo vệ Nhân quyền Trung Quốc - Chinese Human Rights Defender - năm 2011 vừa qua là năm mà chính quyền Bắc Kinh đã trấn áp dân chúng thô bạo nhất từ khi hiệp hội nhân quyền này ra đời vào năm 2000.
Bản báo cáo thường niên của tổ chức nhận định, vào lúc thế giới tập trung lên án Trung Quốc giam giữ bí mật nghệ sĩ Ngải Vị Vị và xách nhiễu ông về mặt nghề nghiệp thì cùng lúc đó 3832 nhà tranh đấu khác cũng chịu chung số phận mà phần lớn bị giam trong các « nhà tù đen » hoặc bị nhốt trong bệnh viện tâm thần.
Đã vậy, trong 86% trường hợp bắt giữ, chính quyền vi phạm ngay luật pháp do chính họ quy định.
Một cách cụ thể, tổ chức theo dõi tình hình nhân quyền tại Hoa Lục cho biết : Trong số 3833 nạn nhân của chính sách độc đoán này, chỉ có 89 người gọi là « được » xét xử công khai, nhưng bị quy tội hình sự phải lãnh án tù hoặc cải tạo lao động.
Đa số còn lại, 2795 nhà ly khai « đột nhiên mất tích », nhưng thực tế là họ bị giam trong các nhà tù bí mật hay còn gọi là nhà tù đen, thân nhân và luật sư không được thông báo. 25 người bị lưu đày, 163 người bị quản thúc, 7 người bị đưa vào nhà thương điên.
Cũng để ngăn chận ảnh hưởng phong trào Mùa Xuân Ả Rập, chiến dịch « trấn áp Hoa Nhài » còn gia tăng kiểm duyệt mạng lưới thông tin xã hội. Bắc Kinh buộc 260 triệu công dân mạng phải khai rõ danh tính. Tuy nhiên, các biện pháp này đã vô hiệu, không ngăn chận được những phát biểu công kích chính quyền và chính sách Nhà nước, điển hình là qua vụ Ngải Vị Vị và thái độ bất hợp tác của Trung Quốc tại Hội Đồng Bảo An trên hồ sơ Syria.
Hãng tin công giáo Asia News bổ sung thêm, trong năm qua, cũng là năm mà tín hữu Tin lành, Công giáo tại Hoa Lục, Hồi giáo tại Tân Cương và nhất là Phật tử tại Tây Tạng đã bị trấn áp rất thô bạo.
Chính quyền Hồ Cẩm Đào lo ngại là nhờ vào niềm tin tôn giáo, người dân sẽ thoát khỏi ảnh hưởng của chính sách tuyên truyền chính trị.

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120311-trung-quoc-bat-giam-gan-4000-nha-tranh-dau-de-ngan-chan-mua-xuan-a-rap

3.07.2012

Những mỹ nhân siêu giàu của Trung Quốc

6/3/2012

Từng phải ngủ giữa một bên là chuồng lợn và bên kia là chuồng gà; đi làm ban ngày và học ban đêm; nằm trên bàn học vì không có nổi cái giường, những nữ tỷ phú giàu có nhất Trung Quốc nay đều xinh đẹp và tự hào về con đường làm giàu gian khó mà họ đã đi.


Trong năm con rồng này, tác gia nổi tiếng người Mỹ gốc Hoa Amy Chua khắc họa chân dung bốn phụ nữ quyền lực của Trung Quốc. Họ đã vượt lên những quan niệm truyền thống để trở thành những người giàu, siêu giàu.

Sau những phấn đấu không ngừng, Trung Quốc giờ đây đang mong muốn đạt được vị trí đứng đầu trong nhiều lĩnh vực. Đó là đất nước có nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới. Trung Quốc cũng tự hào là nước có nhà máy thủy điện lớn nhất cùng với các trung tâm mua sắm và trang trại cá sấu (nuôi dưỡng khoảng 100,000 con thuộc loài động vật dữ tợn này). Trung Quốc cũng đang xây dựng sân bay lớn nhất thế giới, kích cỡ bằng với hòn đảo Bermuda. Và bây giờ cường quốc này có số lượng nữ tỷ phú giàu lên do quá trình tự thân phấn đấu nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.

Ba nữ tỷ phú Zhang Lan, Yang Lan và Zhang Xin. Ảnh: News Week.

Điều này chắc chắn không phải vì Trung Quốc có số lượng phụ nữ nhiều hơn các quốc gia khác. Nhiều người trong số những phụ nữ xuất chúng này khởi nghiệp từ con số không, mặc dù họ phải sống trong một xã hội có truyền thống trọng nam khinh nữ. Chính những người này là hình mẫu quảng cáo tốt nhất cho một đất nước Trung Quốc mới - táo bạo, phát triển về kinh doanh và từ bỏ các hủ tục.

Bốn phụ nữ xuất sắc trong số những phụ nữ đầy quyền lực và hấp dẫn của Trung Quốc là Zhang Xin - từ một công nhân nhà máy đã trở thành một tỷ phú bất động sản quyến rũ, thu hút đến ba triệu người đăng ký nhận cập nhật mới nhất từ tài khoản của bà trên Weibo, kiểu như Twitter của Trung Quốc; Yang Lan - bà trùm một talk-show, người có nét pha trộn của cả Audrey Hepburn và Oprah Winfrey; Zhang Lan - nữ tỷ phú trong lĩnh vực nhà hàng, người đã từng phải ngủ giữa một bên là chuồng heo và bên kia là chuồng gà; Peggy Yu Yu - nhà đồng sáng lập và cũng là CEO của một công ty bán lẻ trực tuyến lớn nhất của Trung Quốc.

Bốn phụ nữ này nổi tiếng ở các lĩnh vực khác nhau nhưng ở họ có một điểm chung là không ai trong số họ được hưởng thừa kế tiền bạc từ gia đình. Không giống như những người Trung Quốc giàu có khác, những người luôn ngần ngại không muốn công khai con đường đưa họ đến sự giàu có, bốn phụ nữ này tự hào kể các câu chuyện về họ.

Làm thế nào để những người phụ nữ này có thể đứng đầu ở phương Đông? Liệu họ có phải trả giá, cả trong cuộc sống gia đình và sự nghiệp? Ở họ có điều gì khác với những người đồng hương nổi tiếng chăm chỉ, cần cù?

"Khi tôi đặt ra mục tiêu khám phá những câu hỏi này, sự quan tâm của tôi có phần nào đó mang tính cá nhân", tác giả series bài giới thiệu về các nữ tỷ phú, Amy Chua, viết. "Tất cả bốn phụ nữ mà tôi đang tìm hiểu đều có một thời gian dài sống ở phương Tây. Bản thân tôi cũng là một người Mỹ gốc Hoa, và giờ là một bà mẹ hổ khét tiếng. Tôi thực sự tò mò: làm thế nào mà Trung Quốc có được những 'con hổ cái' mới này?"

Ở những phụ nữ này, trong một cách riêng nào đó, là sự kết hợp năng động của phương Đông và phương Tây. Có lẽ đây là một bí mật trong sự thành công ngoạn mục của họ.

Zhang Xin, nữ tỷ phú bất động sản


Zhang Xin, đồng sáng lập tập đoàn bất động sản hàng đầu Trung Quốc Soho. Ảnh: Forbes
Zhang Xin, đồng sáng lập tập đoàn bất động sản hàng đầu Trung Quốc Soho. Ảnh: Forbes

Câu chuyện làm giàu từ mớ giẻ rách của Zhang Xin bắt đầu từ nước Anh. Bà sinh năm 1965, tại Bắc Kinh. Vào năm sau đó, chủ tịch Mao phát động cuộc cách mạng văn hóa, hàng triệu người bao gồm các nhà trí thức và những người bất đồng chính kiến bị thanh trừng hoặc là bị cưỡng bức di dời đến những vùng nông thôn hẻo lánh. Con cái của những gia đình này được khuyến khích đi theo bố mẹ và giáo viên của họ, những người bị cho là phản cách mạng. Trở về Bắc Kinh năm 1972, Zhang nhớ rằng bà đã phải ngủ trên bàn làm việc, xếp sách chồng lên nhau làm gối đầu. Năm 14 tuổi, bà cùng mẹ tới Hong Kong. Tại đây, trong năm năm liền, ban ngày bà làm việc ở một nhà máy và ban đêm đến lớp học.

“Tôi là đứa trẻ bất hạnh,” bà nói. Trong chiếc áo choàng da sang trọng và tiếng cười dễ khiến người đối diện phải cười theo, nhà đồng sáng lập đế chế bất động sản Trung Quốc Soho trị giá 4,6 tỷ USD ngày nay là sự kết hợp kỳ lạ giữa sự tính toán một cách cẩn thận cũng như những táo bạo có tính ngẫu hứng. “Mẹ tôi ép buộc tôi học rất vất vả. Những người thuộc thế hệ đó không biết cách thể hiện sự yêu quý.”

“Nhưng không phải chỉ với mình tôi. Cả đất nước Trung Quốc lúc đó đều như vậy. Tôi nghĩ rằng chẳng ai cảm thấy vui vẻ cả. Nếu nhìn lại những bức ảnh thời đó, sẽ chẳng nhìn thấy ai mỉm cười.” Bà cũng nhắc đến họa sĩ đương đại Zhang Xiaogang, người vẽ những khuôn mặt lạnh lùng, và vô cảm. “Chúng tôi đã lớn lên theo cách như vây.”

Năm 20 tuổi, liều lĩnh bỏ trốn, Zhang đã tới nước được Anh với vốn liếng không gì hơn ngoài một quyển từ điển, một cái chảo và một con dao phay. “Giây phút tôi đặt chân đến Anh, mọi thứ đã thay đổi,” bà nói. Ở Trung Quốc, “không thể tin rằng một người như tôi lại có thể được vào học ở trường đại học. Tuy nhiên, ở Anh có ai không đi học đại học đâu. Đó là bởi vì, nếu bạn không có tiền, bạn có thể nộp hồ sơ xin tài trợ để theo học.”

Tình cảm của Zhang đối với phương Tây bắt đầu từ đó. Ở Đại học Sussex, “Tôi đọc rất nhiều về lịch sử, triết học. Tôi cũng rất yêu thích opera. Tôi đi du lịch nhiều và say mê khám phá văn hóa phương Tây, nền văn minh khai sáng.” Vào năm 1992, một năm sau khi tốt nghiệp thạc sĩ kinh tế ở Trường đại học Cambridge, bà vào làm việc cho Goldman Sachs ở phố Wall.

Mặc dù vậy, Zhang mong mỏi được trở về Trung Quốc. Năm 1994, trong khi ở Bắc Kinh, bà gặp Pan Shiyi - một nhà tài phiệt bất động sản với một xuất thân rất khiêm tốn, nhưng lúc đó Pan Shiyi đã khá thành công với việc đầu cơ đất đai trong thời kỳ ban đầu của những bong bóng bất động sản ở Trung Quốc. Một tình yêu sét đánh, chỉ bốn ngày sau, hai người đính hôn. Một năm sau họ thành lập công ty là công ty tiền thân của Soho bây giờ ở Trung Quốc.

Những ngày đầu đối với họ không hề dễ dàng. Quan điểm có phần táo bạo do ảnh hưởng của phương Tây của Zhang đụng độ với những ý kiến thiên về truyền thống nhiều hơn của chồng bà khiến họ cãi nhau liên tục. Một số đồng nghiệp của Pan chê rằng bà như là một người “vợ ngoại” của Pan… Cuối cùng cũng đến lúc họ chia tay. Zhang trở về Anh.

Tuy nhiên sau đó hai người vẫn tiếp tục qua lại với nhau. Họ đã có với nhau hai con trai. Sự kết hợp những mánh lới làm ăn của Pan ở Trung Quốc cùng với tài năng của Zhang trong việc tìm ra các ý tưởng về các mẫu thiết kế đã đưa họ trở thành những nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực bất động sản ở Bắc Kinh. Trong một thập kỷ qua họ chính là một cặp đôi nổi tiếng nhất của Bắc Kinh, tổ chức các bữa tiệc với khách mời là những nhân vật nổi tiếng, đồng thời tiến hành xây dựng những tòa nhà được cho là biểu tượng của thành phố này.

Zhang, một trong số 50 phụ nữ quyền lực nhất thế giới theo bình chọn của tạp chí Forbes, đã tạo ra khu phức hợp tuyệt vời của Trung Quốc có tên Commune gần Vạn lý trường thành, công trình đã mang về cho Zhang giải thưởng Venice Biennale vào năm 2002. Nằm ngay dưới chân Vạn lý trường thành, khu phức hợp này bao gồm các tòa biệt thự riêng được thiết kế bởi 12 kiến trúc sư lừng danh châu Á.

Zhang quan niệm rằng sự thiếu các ý tưởng là một căn bệnh trầm kha ở Trung Quốc. “Để tiến lên, chúng ta cần những người có thể phát minh. Lý do Trung Quốc không có được một nhân vật như Steve Jobs là vì hệ thống giáo dục. Hệ thống này cần phải đổi mới cùng với các hệ thống khác. Trung Quốc không đào tạo ra những con người để tư duy.”

Zhang cho rằng bà có nhiều điểm tương đồng với Steve Jobs. “Giống như ông ấy, tôi là một người cầu toàn.” Với mọi mẫu thiết kế mà các nhân viên trình lên, “Tôi đều nói ‘Không tốt, không tốt!’ Tôi có thể tức giận bởi vì khi tiêu chuẩn của bạn cao và những người khác thì không đáp ứng được, bạn thấy rất thất vọng”.

Thành công vậy, song Pan và Zhang vẫn luôn cảm thấy thiếu thốn về mặt tâm linh. Năm trước cả hai đã cải đạo. Những trải nghiệm mới, theo Zhang, đã thay đổi hoàn toàn con người bà. “Không phải chỉ có động lực hay tiêu chuẩn của tôi thay đổi, bây giờ tôi hiểu ra rằng chúng ta cần giúp mọi người phát triển và nhận thức được tầm quan trọng của mình.”

Trong vai trò người mẹ, Zhang vẫn dạy dỗ con cái theo cách của Trung Quốc hơn là phương Tây. Khi hai cậu con trai của bà đi học về, Zhang bắt chúng phải luyện viết chữ tiếng Trung hai tiếng mỗi ngày, không cho phép chúng sang nhà bạn chơi hay ra ngoài đá bóng.

Phần tiếp: Nữ tỷ phú truyền thông Yang Lan

Cao Thu (theo NewsWeek)

Mỹ nhân siêu giàu của Trung Quốc Zhang Lan

7/3/2012

Những nhà hàng thuộc tập đoàn South Beauty là các địa điểm ẩm thực đầy quyền thế ở Trung Quốc. Chủ của đế chế kinh doanh ăn uống này là bà Zhang Lan, người từng nhiều năm làm việc chân tay cả ngày lẫn đêm chỉ mong có 20.000 đô.
> Nữ trùm bất động sản Bắc Kinh


Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Bắc Kinh, khi Zhang 9 tuổi cũng là lúc cuộc Cách mạng văn hóa làm tan nát cuộc sốn vốn đầm ấm của gia đình bà. Được đưa đến trại cải tạo cùng với mẹ ở vùng nông thôn Hà Bắc, Zhang đã phải nuôi lợn và ngủ trên nền đất. Cứ mỗi tối cô bé đều chứng kiến cảnh mẹ mình phải quỳ tại một cửa hàng ăn uống, trên tay cầm một cái biển viết rằng bà là một kẻ "phản động".

“Bóng tối bao phủ khắp đất nước Trung Quốc vào thời điểm đó,” Zhang nói (Zhang là người duy nhất trong số bốn nữ tỷ phú không nói được tiếng Anh). "Tuy nhiên mẹ tôi chưa bao giờ khóc hay kêu ca gì cả".

Zhang kể rằng những năm tháng tại trại cải tạo đã dạy cho bà cách “ngậm cay nuốt đắng,” một thành ngữ tiếng Trung nói về chịu đựng gian khổ.

Khi cậu con trai Xiaofei nhỏ bé của bà run lên vì lạnh trong ngôi nhà cấp bốn sưởi bằng than, Zhang đã quyết chí sẽ phải tìm đường đi Tây. Khi có cơ hội di cư sang Canada nhờ một người chú, Zhang chớp ngay lấy dù phải bỏ lại phía sau cậu con trai, mẹ và bà ngoại.

Zhang Lan
Zhang Lan, chủ tập đoàn kinh doanh nhà hàng South Beauty, Trung Quốc. Bà có nửa tỷ USD trong tay. Ảnh: CRI

Tại Toronto, mục tiêu Zhang đặt ra cho mình là dành dụm lấy 20.000 USD để quay trở về với con. Zhang đã phải mất nhiều năm lao động, làm nhiều việc một lúc, chủ yếu là những công việc lao động chân tay trong các nhà hàng. “Tôi làm cả cuối tuần và những ngày nghỉ, để được trả gấp đôi. Tôi chưa bao giờ nghỉ làm một ngày nào cả.”

Quay trở lại Bắc Kinh năm 1990, Zhang dùng số tiền dành dụm được để bắt tay vào kinh doanh nhà hàng. Bà bắt đầu từ một tiệm ăn nhỏ, nhưng đã nhìn ra cái mà những nhà hàng khác không thấy, đó là các bữa tiệc lịch sự được tổ chức trong không gian kiểu Tây phương kết hợp với các món ăn Trung Quốc dành cho các nhân viên văn phòng. Hiện nay Zhang sở hữu khối tài sản có trị giá gần 500 triệu USD, với trên 40 nhà hàng sang trọng ở nhiều nơi trên đất nước Trung Quốc. Hiện Zhang giữ vai trò chủ tịch. Bà vừa nhường lại chức vụ CEO cho con trai Xiaofei.

Là một bà mẹ nghiêm khắc, Zhang thường la mắng hay cho con ăn roi khi cậu không đạt điểm tối đa. Khi cậu con trai lên 14 tuổi, Zhang gửi con sang một trường bên Pháp, nhưng bắt cậu phải làm việc để tự trả học phí. Giờ đây, cả hai mẹ con bà rất gần gũi, và người cin luôn nói rằng anh rất biết ơn mẹ mình.

Zhang đã ly dị. Hiện bà đang sống với bạn trai là một nhiếp ảnh gia. Anh con trai Xiaofei có cuộc sống rất sang trọng. Ở tuổi 30, Xiaofei sở hữu một chiếc Ferrari, đồng thời có một cuộc hôn nhân “sặc mùi lá cải” với một nữ diễn viên người Đài Loan Barbie Hsu.

Xiaofei là một công tử nhà giàu cổ điển, người có một lối sống xa hoa và thường trở thành đối tượng bị săm soi. Zhang luôn bảo vệ con trai mình, khẳng định rằng mọi đồng cắc trong số tài sản giàu có của con bà là do anh ta tự kiếm được.

“Nó chỉ được thừa hưởng những giá trị và tính cách từ tôi thôi,” Zhang nói.

Cao Thu (theo NewsWeek)

3.06.2012

Nga sắp bán Su-35 cho Trung Quốc

6/3/2012

Nga và Trung Quốc có thể sẽ sớm ký một hợp đồng giao nhận các máy bay chiến đấu Su-35 có trị giá tới 4 tỷ USD.
> Chiến đấu cơ đa năng Su-35 ra mắt


Chiến đấu cơ Su-35. Ảnh: RIA Novosti

Nhật báo kinh doanh Kommersant của Nga trích một nguồn tin từ Bộ Quốc phòng nước này cho hay hai bên đã thực sự thống nhất về việc Nga giao 48 chiến đấu cơ đa dụng Su-35 Flanker-E cho không quân Trung Quốc.

Trở ngại duy nhất còn lại lúc này đó là Nga yêu cầu Trung Quốc phải bảo đảm việc bảo vệ bản quyền, nhằm ngăn chặn việc chế tạo các máy bay chiến đấu Su-35 mà không có giấy phép phù hợp.

"Nga không chỉ nhắm tới việc duy trì sự hiện diện trên thị trường máy bay chiến đấu của Trung Quốc, mà đồng thời còn nỗ lực ngăn chặn nguy cơ các máy bay của Nga bị làm nhái để rồi sau đó được bán cho một bên thứ ba với mức giá thấp hơn rất nhiều", một nguồn tin chính phủ Nga nói với Kommersant.

Trung Quốc vốn từng bị cho là "làm nhái" các chiến đấu cơ tiên tiến của Nga. Các chuyên gia Nga cho rằng máy bay Thành Đô J-10 là bản sao của Su-27 Flanker, Thẩm Dương J-11 là phiên bản nhái của Su-30 Flanker-C, trong khi FC-1 là sự sao chép từ MiG-29 Fulcrum.

Su-35, được trang bị hai động cơ 117S với vectơ lực đẩy, là sự kết hợp của tính tiện dụng và khả năng tấn công hiệu quả đồng thời nhiều mục tiêu trên không. Chiến đấu cơ đa dụng này có nhiều tên lửa và các hệ thống vũ khí tiên tiến. Su-35 được mệnh danh là "chiến đấu cơ thế hệ 4++ mang công nghệ của thế hệ thứ 5".

Hà Giang
http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2012/03/nga-sap-ban-su-35-cho-trung-quoc/

Chiến đấu cơ đa năng Su-35 ra mắt

Nga vừa trình làng loại máy bay chiến đấu đa năng có thể tấn công 8 mục tiêu cùng lúc tại triển lãm hàng không MAKS ở Matxcơva.
> Triển lãm hàng không quốc tế Matxcơva

Chiến đấu cơ Sukhoi Su-35 cất cánh trong triển lãm hàng không MAKS-2009 tại Matxcơva hôm 21/8. Ảnh: AP.

Tại triển lãm hàng không MAKS, Thủ tướng Putin ký hợp đồng trị giá 2,5 tỷ USD mua của hãng chế tạo Sukhoi 48 phi cơ này để trang bị cho không quân Nga. Ảnh: AP.

Xem Su-35 nhào lộn

Nhà sản xuất sẽ giao số máy bay nói trên cho Không quân Nga trước năm 2015. Ảnh: AP.

Su-35 thực hiện một cú chao nghiêng. Ảnh: AP.

Và vút lên không theo hướng gần như thẳng đứng. Ảnh: EPA.

Ngọc Sơn

2.20.2012

Công nghiệp ô tô Trung Quốc tìm cách thâm nhập châu Âu

20 Tháng Hai 2012       
Gian hàng triển lãm hiệu Great Wall motor tại Hội chợ Thượng Hải - Reuters
Gian hàng triển lãm hiệu Great Wall motor tại Hội chợ Thượng Hải - Reuters

Trọng Nghĩa
Khủng hoảng tài chánh tại châu Âu phải chăng là cơ may giúp ngành công nghiệp ô tô Trung Quốc đột nhập vào pháo đài hết sức kiên cố của các đại gia trong lãnh vực này như Renault, BMW, Fiat… ? Chưa thể trả lời dứt khoát cho câu hỏi này, nhưng thực tế cho thấy là sau một mưu toan bất thành cách nay vài năm, các hãng sản xuất xe hơi Trung Quốc đang năng động trở lại, bỏ tiền ra mua rất nhiều nhãn hiệu hay cơ sở tại Châu Âu.

Sự kiện mới nhất phản ánh xu thế kế trên là việc tập đoàn Trung Quốc Trường Thành - tên tiếng Anh là Great Wall Motor – vào ngày mai, 21/02/2012 sẽ khánh thành một nhà máy lắp ráp xe hơi của họ tại làng Bahovista, miền Bắc Bulgari, với công suất ban đầu là 4000 chiếc xe mỗi năm, nhưng có khả năng vượt mức 70.000 chiếc nếu có nhu cầu.
Nhà sản xuất Trung Quốc này đã liên doanh với hãng Litex Motors của Bulgari để nhập linh kiện phụ tùng xe hơi của họ từ Trung Quốc, mang vào lắp ráp tại Bulgari, một thành viên Liên Hiệp Châu Âu, từ đó bán thẳng ra thị trường Châu Âu mà không bị thuế nhập khẩu. Trả lời phỏng vấn của AFP, đại diện hãng Litex xác định rằng Bahovista là nhà máy đầu tiên của tập đoàn xe hơi Trung Quốc trên lãnh thổ châu Âu.
Bí quyết cạnh tranh của tập đoàn xe hơi Trường Thành chẳng khác gì mô hình chung của sản phẩm Trung Quốc : Giá hạ hơn so với các sản phẩm cùng loại của các công ty Âu Mỹ. Trước mắt, liên doanh này tung ra thị trường hai kiểu xe Voleex C10, một loại xe du lịch giá từ 8.200 đến 12.800 euro, và Steed 5, loại pick-up, giá từ 10.700 đến 16.700 euro.
Tuy nhiên, mục tiêu lâu dài của tập đoàn Trung Quốc là mở rộng hoạt động của họ ra toàn thể châu Âu, và xuất xưởng từ 8 đến 10 kiểu xe vào khoảng năm 2016. Trước mắt, ngay trong năm nay, họ sẽ cho ráp thêm 3 kiểu xe khác tại Bulgari.
Trường Thành không phải là tập đoàn ô tô Trung Quốc duy nhất muốn thâm nhập thị trường châu Âu. Tại Ý, tập đoàn Trung Quốc Kỳ Thụy - Chery Automobile - đã bắt tay với hãng DR Motor, vốn đã mua lại một nhà máy ở Imerese trên đảo Sicilia của tập đoàn Fiat vào cuối năm 2011.
Kỳ Thụy cũng không xa lạ gì với thị trường Ý, vì đối tác DR Motor từ nhiều năm qua, đã bắt đầu lắp ráp xe của tập đoàn Trung Quốc tại Ý. Tham vọng của tập đoàn này cũng không giới hạn. Kỳ Thụy đã hợp tác với một tập đoàn xe hơi Israel để thiết kế một loại xe cụ thể cho thị trường châu Âu, đặt tên là Qoros, mà kiểu đầu tiên dự kiến ​​cho xuất xưởng vào năm tới.
Tại Anh, đồng hương của Kỳ Thụy là Cát Lợi - Geely Motors – cũng đã có kế hoạch tung ra thị trường một dòng xe sedan (berline) hạng trung vào cuối năm nay với mức giá chỉ khoảng 12.000 euro mà thôi. Cách nay 2 năm, tên tuổi tập đoàn Cát Lợi đã nổi bật trong ngành công nghiệp xe hơi khi họ mua lại hãng xe hơi nổi tiếng Volvo của Thụy Điển với giá 1,5 tỷ đô la.
Trong thời gian gần đây, các nhà sản xuất ô tô Trung Quốc thường xuyên được nhắc đến trong tư cách là cứu tinh cho các thương hiệu xe hơi châu Âu đang trong tình trạng khó khăn. Năm 2009 chẳng hạn, tập đoàn xe hơi Bắc Kinh BAIC đã muốn mua lại hãng xe Opel của Đức, nhưng đã bị sở hữu chủ của hãng này là tập đoàn Mỹ General Motors từ khước.
Phải nói là các đại gia trong ngành công nghiệp ô tô của Trung Quốc có thể lợi dụng được tình hình khủng hoảng tại Châu Âu để tung tiền mua lại các hãng xe gặp khó khăn, dùng đó làm đầu cầu để thâm nhập thị trường có rất đông người có khả năng mua xe cộ. Tuy nhiên, họ thường bị cản trở khi chủ nhân các thương hiệu đó là các công ty Mỹ.
Gần đây, General Motors cũng đã ngăn chặn một thỏa thuận với hai tập đoàn Trung Quốc, hãng chế tạo xe hơi Thanh Niên (Youngman) và nhà phân phối ô tô Bàng Đại (Pang Da), vốn ngấp nghé hãng Saab của Thụy Điển. Tuy nhiên Saab hiện đã bị phá sản, và theo báo chí Thụy Điển, tập đoàn Trung Quốc Thanh Niên có thể tái lập đề nghị mua lại của mình.

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120220-cong-nghiep-xe-hoi-trung-quoc-tim-cach-dot-pha-phao-dai-chau-au

2.17.2012

Phó chủ tịch Trung Quốc đặt dấu ấn cá nhân tại Mỹ

17/2/2012

Với phong cách tự tin, thân thiện và nồng nhiệt, Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình để lại dấu ấn cá nhân rõ nét khi ông tới bang Iowa của Mỹ để gặp lại những người nông dân mà ông từng tiếp xúc vào năm 1985.
> Ông Tập thăm Mỹ


Lucy Lande, cháu gái của ông Roger Lande và bà Sarah Landa, tặng ông Tập Cận Bình một bó hoa
Lucy Lande, cháu gái của ông Roger Lande và bà Sarah Landa, tặng ông Tập Cận Bình một bó hoa khi ông tới thăm nhà hôm 15/2. Ảnh: AP.

27 năm đã trôi qua từ khi Phó Chủ tịch Trung Quốc gặp một nhóm nông dân và lãnh đạo doanh nghiệp trong một cuộc trao đổi đoàn ngoại giao tại thành phố Muscatine, bang Iowa. Khi đó ông tập là một quan chức cấp tỉnh mới 31 tuổi tới Iowa để tìm hiểu cách thức trồng trọt, chăn nuôi của nông dân Mỹ nhằm nâng cao mức sống cho người dân ở quê hương.

Hôm qua người có thể trở thành nhà lãnh đạo số một của quốc gia đông dân nhất thế giới trở lại Muscatine để hội ngộ những người Mỹ mà ông gặp 27 năm trước.

“Ấn tượng của tôi về nước Mỹ tới từ các bạn. Với tôi, các bạn là nước Mỹ”, ông Tập phát biểu khi gặp lại một nhóm gồm 16 người mà ông gọi là “những người bạn cũ”.

Cuộc gặp diễn ra trước lò sưởi trong phòng khách của cặp vợ chồng Roger và Sarah Lande, hai người từng mời ông Tập ăn tối vào năm 1985. Lúc ông tới, Sarah ra cổng đón ông.

“Tôi thích nụ cười của bà”, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói. Sau khi bước vào phòng khách, ông ngồi trên một ghế đối diện lò sưởi và nghe những người nông dân hồi tưởng chuyến thăm trước đây của ông. Thế rồi ông Tập đứng dậy và nói ông vẫn nhớ buổi ông ngủ trong nhà của Eleanor và Tom Dvorchak. Hôm ấy cô con gái của họ hỏi ông rất nhiều điều, chẳng hạn như ông xem phim Mỹ không. Cô bé tỏ ra sốc khi biết ông thích bộ phim "Bố già". Khi từ biệt, cặp vợ chồng tặng ông bỏng ngô để làm kỷ niệm. Ông Tập tặng họ một chai rượu gạo của Trung Quốc.

Tom Dvorchak hỏi nhà lãnh đạo Trung Quốc còn nhớ chai rượu gạo hay không. Ông Tập nói ông vẫn nhớ.

Ông Tập Cận Bình
Ông Tập Cận Bình đứng trước lò sưởi khi nói chuyện với những nông dân tại thành phố Muscatine hôm 15/2. Ảnh: AP.

“Tôi cảm thấy quý người đàn ông này. Ông ấy là một con người của quần chúng. Khi gặp ông ấy, tôi thấy hy vọng vào tương lai nhiều hơn”, bà Eleanor Dvorchak tâm sự.

Eleanor Dvorchak nhận xét rằng dường như Phó Chủ tịch Trung Quốc không hề thay đổi so với năm 1985. Ông vẫn điển trai, thân thiện và đầy tham vọng. Nụ cười của ông cũng không thay đổi.

Tại Iowa, nhà lãnh đạo Trung Quốc có cơ hội thể hiện dấu ấn cá nhân do không phải đối mặt với những câu hỏi hóc búa liên quan tới chính sách, mậu dịch và quan hệ quốc tế. Những người tham dự cuộc hội ngộ kéo dài 45 phút trong ngôi nhà hai tầng kể rằng ông Tập vui vẻ giới thiệu những quan chức Trung Quốc tháp tùng ông, bắt tay mọi người và thậm chí còn đưa ra vài lời nhận xét nhẹ nhàng. Họ cảm thấy ấn tượng bởi phong cách lôi cuốn của ông, mô tả ông là “người chân thành” và hy vọng quan hệ thân thiện giữa ông và “những người bạn cũ” sẽ là dấu hiệu tích cực đối với quan hệ Mỹ-Trung trong tương lai.

“Ông ấy có một trí nhớ sáng suốt. Thật khó tin. Tôi không nghĩ ai đó có thể nhớ tốt hơn ông Tập. Ông ấy thể hiện phong cách của một quý ông thực thụ”, Tom Hoopes, một nông dân tham gia cuộc hội ngộ, phát biểu. Hoopes từng cho ông Tập xem những củ măng tây và khoai tây khi ông tới Muscatine vào năm 1985.

“Tôi sẽ nói với những người bạn cũ tại Mỹ rằng, chùm chìa khóa vàng mà tòa thị chính thành phố Musctine trao cho chúng tôi tượng trưng cho việc mở rộng những chuyến viếng thăm giữa hai nước của chúng ta. Quan hệ giữa người dân Mỹ và người dân Trung Quốc đang trở nên sâu sắc hơn từng ngày”, ông Tập phát biểu.

Trong bữa tiệc chiêu đãi tại Washington vào tối 15/2, ông Tập đã ca ngợi những nông dân mà ông gặp tại Iowa từ 27 năm trước. Tại đây nhiều quan chức và nghị sĩ đánh giá cao phong cách đầy lôi cuốn và khả năng kết nối với người dân của ông. Mặc dù vậy, Phó chủ tịch Trung Quốc không đề cập tới bất kỳ điểm nào mới trong chính sách của Bắc Kinh.

Evans Revere, một cựu quan chức phụ trách khu vực Đông Á của Bộ Ngoại giao Mỹ, bình luận rằng, thông qua chuyến thăm bang Iowa, Phó chủ tịch Trung Quốc muốn cho dư luận thấy mối quan tâm của cá nhân ông đối với quan hệ Trung-Mỹ.

“Tôi nghĩ người Mỹ đánh giá cao cách thể hiện đó, giống như cách người Trung Quốc đánh giá cao câu chuyện cá nhân của một nhà lãnh đạo Mỹ”, Revere nói.

Việt Linh (theo AP)

1.24.2012

Nước hồ lớn nhất tại Trung Quốc chỉ còn 1/10

24 Tháng Giêng 2012       
Hồ Bà Dương (Giang Tây), 04/05/2011.
Hồ Bà Dương (Giang Tây), 04/05/2011.
REUTERS/China Daily

Trọng Thành
Báo Le Monde ngày 24/01/2012, quan tâm đến thảm nạn môi trường tại Trung Quốc với bài « Tại Trung Quốc, hồ nước ngọt lớn nhất đã cạn khô ». Về nguyên nhân của tình trạng này, Bắc Kinh đổ lỗi là do thiếu nước mưa, để che dấu các hậu quả của đập thủy điện khổng lồ Tam Hiệp.

Bài viết do đặc phái viên Le Monde từ Giang Tây gửi về, cho biết là những ai đến vùng hồ Bà Dương (Po yang) đều chứng kiến một cảnh tượng thê thảm : từ hơn 3.500 km², diện tích hồ nay chỉ còn 200 km². Thay vào mặt nước hồ quen thuộc là một vùng đất bằng khô kiệt.
Tân Hoa Xã cho biết, đợt khô hạn nghiêm trọng nhất từ 60 năm nay này là do mưa tại chỗ và trên thượng nguồn rất ít. Theo Le Monde, rõ ràng, thời tiết khắc nghiệt năm nay có ảnh hưởng đến tình trạng này, thế nhưng lý do chính đã không được nhắc đến, đó là đập thủy điện Tam Hiệp khổng lồ cách đó 500 km. Mặc dù, vào tháng 5/2011, chính quyền Trung Quốc đã thừa nhận rằng con đập lớn nhất hành tinh này « đã gây ra nhiều tác hại, cần được giải quyết khẩn cấp », thế nhưng mối liên quan giữa đập Tam Hiệp với việc hồ Bà Dương cạn nước, vẫn chưa được công nhận.
Các nghiên cứu khoa học được thực hiện tại Đại học Nam Kinh (Trung Quốc) cho thấy, giai đoạn đập Tam Hiệp trữ nước vào mùa lũ để sử dụng vào mùa đông khô cạn, là nguyên nhân trực tiếp khiến hồ Bà Dương khô kiệt. Đó là trường hợp đã từng xảy ra vào năm 2006. Khi nước đập Tam Hiệp được nâng lên 15 mét vào tháng 10, cũng chính là lúc nước xuống rất thấp tại Hộ Khẩu, một địa điểm trên dòng Dương Tử, cửa ngõ vào hồ Bà Dương.
Đầu năm 2012 này, cân bằng sinh thái tại vùng hồ Bà Dương đang « bị tác hại nghiêm trọng » tại thành phố Nam Xương (Nanchang), thủ phủ tỉnh Giang Tây. Không đủ nước, cá không có, các đàn chim di cư chọn Bà Dương làm nơi hạ cánh cũng không còn mồi ăn. Tàu thuyền cũng không thể di chuyển. Một giảng viên đại học nhận định : « Thu nhập của dân đánh cá cũng tụt xuống như nước hồ ». Bình thường một gia đình ngư phủ thu nhập khoảng 10 đến 20 nghìn yuan/năm, trong năm hạn hán này, thu nhập chỉ còn 5 nghìn yuan. Có thông báo cho rằng chính quyền địa phương quyết định đền bù cho mỗi ngư dân 1 nghìn yuan. Tuy nhiên, một người cho biết, họ mới chỉ nhận được 500 yuan từ chính quyền thị trấn. Một nhà nghiên cứu Trung Quốc cảnh báo : Đất đai Trung Quốc đang khô kiệt, giữ nước cho dòng Dương Tử là vấn đề sống còn. Việc hồ Bà Dương bị khô kiệt là một báo động.
Mở đầu năm mới, Bắc Kinh gia tăng đàn áp giới ky khai
Cũng về Trung Quốc, Libération chú ý đến cuộc đàn áp giới ly khai đang gia tăng qua bài viết với tựa đề : « Bắc Kinh hành hạ giới ly khai ». Bài do đặc phái viên gửi về từ Bắc Kinh.
Bài báo mở đầu với việc mô tả những lời kể của một nhân chứng. Đó là ông Dư Kiệt (Yu Jie), 38 tuổi, một cây bút bất đồng chính kiến. Nhà ly khai này là bạn của nhà văn Lưu Hiểu Ba - giải Nobel Hòa bình 2010, và hai ông đã cùng sáng lập nên PEN, trung tâm Văn bút Trung Quốc.
Ông Dư Kiệt nổi tiếng với cuốn "Ôn Gia Bảo : Diễn viên xuất sắc nhất Trung Quốc" xuất bản năm 2010 (bị cấm bán tại Trung Hoa lục địa), trong đó ông đã cho thấy, thủ tướng Ôn Gia Bảo, dù là một nhân vật được coi là nhà cải cách và được đánh giá cao, nhưng dứt khoát chống lại mọi cải tổ chính trị và cũng chính là người củng cố quyền lực của cơ quan công an mật vụ Trung Quốc. Vì cuốn sách này, nhà văn Dư Kiệt đã bị chính quyền bắt đi cách đây hơn một năm, vào ngày 20/12/2010.
Bị trục xuất sang Mỹ đầu tháng Giêng năm nay 2012, lần đầu tiên nhà ly khai xuất hiện trước công chúng vào tuần trước, và kể lại một cách chi tiết những biến cố xảy ra.
Các nhân viên an ninh đột ngột đến nhà trùm lên đầu ông một chiếc mũ chụp đen, rồi đưa ông đi. Nhà văn Dư Kiệt đã bị lột hết áo quần, bắt quỳ xuống, rồi bị đánh đập bằng đủ kiểu. Trước khi ngất đi, ông bị những người tra tấn đe dọa, nếu được lệnh, họ sẽ có thể chôn sống ông, với cảnh báo, tại Trung Quốc, chỉ có 200 trí thức có ảnh hưởng, có thái độ đối lập với đảng Cộng sản, nếu chính quyền trung ương cảm thấy quyền lực của họ bị đe dọa, thì tất cả những người này sẽ bị xúc gọn trong một đêm và đưa đi chôn sống.
Sau nhiều tháng bị giam giữ, cuối cùng Dư Kiệt phải chấp nhận tỵ nạn sang Hoa Kỳ cùng gia đình. Trước khi đi, người ta đã cảnh cáo sẽ không cho ông trở lại Trung Quốc, nếu ông tiếp tục có những hành vi khiến chính quyền không hài lòng.
Libération nhận định, năm Con Rồng vừa bắt đầu với nhiều dấu hiệu xấu đối với giới ly khai. Chỉ trong vòng một tháng cuối năm cũ, Bắc Kinh đã kết án rất nặng ba nhà tranh đấu dân chủ, và đe dọa kết tội một người khác cũng với một án tù rất nặng. Thứ Sáu vừa rồi, Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về nhân quyền Navi Pillay nhận định, đàn áp giới ly khai đang gia tăng. Liên Hiệp Quốc cũng cảnh báo, nhiều vụ bắt người bí mật đã diễn ra trong những tháng gần đây. Điều nghiêm trọng nữa là, vào tháng Ba tới, Quốc hội Trung Quốc có thể hợp pháp hóa việc bắt giữ người không qua xét xử, vốn đã rất phổ biến tại nước này. Theo HRW, có 34 nhà báo Trung Quốc đã bị bỏ tù trong năm 2011, với tội danh « lật đổ chính quyền ».
Về việc ứng cử viên tổng thống Pháp Hollande chĩa mùi dùi vào giới tài chính Pháp
Về chính sách kinh tế lấy giới tài chính làm mục tiêu chỉ trích của ứng cử viên tổng thống Pháp François Hollande - thuộc đảng Xă hội, tờ Les Echos có bài xã luận : « Tài chính : nguy cơ của một thái độ dễ dãi ». Bài viết nhận định, coi giới tài chính là đối thủ chính, ông F. Hollande đã chọn trúng điểm. Sau bốn năm khủng hoảng tài chính, việc lên án giới tài chính là một cú đánh chắc thắng, điều này là càng đúng hơn, trong bối cảnh bất chấp các hứa hẹn cuối năm 2008, cho đến nay, nền tư bản tài chính vẫn chưa đổi mới thật sự. Đối mặt với các quốc gia đang đầm đìa nợ nần, trong những tháng gần đây, nền tư bản tài chính lại đang có xu hướng phục hưng. Tuy nhiên, theo Les Echos, ông Hollande đã đánh nhầm đích. Chương trình tranh cử của ông chỉ nhắm vào việc nắm lại các nhà băng Pháp, mà đây là một điều sai lầm trên hai phương diện.
Thứ nhất các ngân hàng Pháp được xếp hạng tốt trên thế giới, và thứ hai là, nếu như có « một đế chế tài chính » hình thành kể từ năm 2008, thì đây là một vấn đề toàn cầu. Mà để « thuần hóa được » nền tài chính thế giới, thì trước hết phải tấn công vào « cái hộp đen của các thị trường » nằm ngoài vùng kiểm soát, mà lĩnh vực này nhìn chung rất khó khống chế.
Les Echos đề nghị, để làm được việc này cần phải thoát ra khỏi cái nhìn đơn giản của một phát biểu mang tính hô hào trong tranh cử, và thực sự quan tâm đến cơ chế vận hành của nền tài chính và tiếp đó là tìm cách hướng các nước có ảnh hưởng tham gia vào vấn đề này. Đây chính là điều mà tổng thống Sarkozy đã không làm được trong năm 2008.
Syria : Đối lập cần hành động chuyên nghiệp và quyết liệt hơn
Về thời sự quốc tế, Libération chú ý đến không khí căng thẳng gia tăng liên quan đến cuộc khủng hoảng Syria, với bài phỏng vấn nhà đối lập George Sabra, từng bị bắt nhiều năm. Trả lời Libération, nhà đối lập Syria kêu gọi, quốc tế can thiệp khẩn cấp. Cho đến nay, theo thống kê của tổ chức đối lập chủ yếu Hội đồng Dân tộc Syria, từ khi cuộc xung đột bùng nổ, đã có khoảng 50.000 người bị mất tích, bên cạnh 59.000 người bị giam giữ ở khắp nơi, không kể hơn 5.000 người thiệt mạng.
Ông George Sabra là đồng sáng lập đảng Dân chủ Syria, hậu thân của đảng Cộng sản. Hiện tại ông Sabra thuộc ban lãnh đạo của Hội đồng Dân tộc Syria. Tuy nhiên, nhà hoạt động chính trị kỳ cựu này không hài lòng với hoạt động của Hội đồng Dân tộc Syria cho đến nay. Theo ông George Sabra, người đứng đầu của tổ chức đối lập – giảng viên đại học B. Ghalioun là « một người tốt, nhưng chỉ là một nhà khoa học, chứ không phải một nhà chính trị. Ông ấy không có thói quen làm việc với nhiều người ». Cũng theo nhà đối lập, Hội đồng Dân tộc Syria cần tăng cường hỗ trợ giới đối lập trong nước hơn nữa, về thuốc men, quần áo và thực phẩm, cũng như những can thiệp mạnh hơn để thay đổi lập trường bên ngoài, đặc biệt là từ phía nước Nga.
Phim tài liệu về các nhân chứng 20 năm cuối cùng của Khối Cộng sản
Về di sản của chủ nghĩa cộng sản, Libération cho biết kênh truyền hình Arte tối nay, sẽ đưa tới khán giả một bộ phim hoành tráng, kể lại 20 năm sau cùng của khối cộng sản. Bộ phim mang tên « Vĩnh biệt các đồng chí » dài 52 phút, bắt đầu với chính lời của đạo diễn, và cũng là một nhân chứng của giai đoạn đặc biệt này.
Đạo diễn Andrei Nekrasov kể lại thời điểm ngày 25/12/1991, khi ông 33 tuổi, về những gì liên quan đến cảm xúc của ông trước cái chết của lý tưởng cộng sản, cùng với biến cố đầy ý nghĩa, nhưng được đón nhận một cách dửng dưng, của việc tổng thống Liên Xô tuyên bố từ chức, để rồi ngày hôm sau, Liên Xô chính thức giải thể. Theo nhận xét của Libération, đây không phải là một bộ phim đơn giản hóa với những lời bình của một số chuyên gia, mà là một cuốn phim tài liệu sống động, với sự tham gia của chính đạo diễn, như là một nhân chứng.
Trang nhất các báo Pháp
Các báo Pháp hôm nay đặc biệt chú ý đến động thái mới của cuộc tranh cử tổng thống Pháp, với việc ứng cử viên đảng Xã hội François Hollande chính thức bắt đầu chương trình tranh cử. Le Monde ghi nhận trên trang nhất « François Hollande đặt các đề nghị của mình vào trung tâm của cuộc tranh luận tranh cử tổng thống ». Tờ báo cho biết, ứng cử viên đảng Xã hội sẽ công bố chi tiết chính sách kinh tế của mình vào ngày 26/01 tới.
Tờ Le Figaro hướng cái nhìn về phía tổng thống Sarkozy, đối thủ của ông François Hollande, với hồ sơ chính : « Đối mặt với Hollande, Sarkozy vẫn điềm tĩnh ». Theo tờ báo, mặc dù các kết quả thăm dò dư luận bất lợi, tổng thống Pháp cho rằng, kết quả cuộc bầu cử vẫn còn chưa ngã ngũ.
Liên quan đến chương trình tranh cử tổng thống của ông Hollande, ứng cử viên đảng Xã hội, tờ Libération có bài « Chống lại ‘‘giới tài chính’’, Hollande có phải là người đáng tin cậy ? ». Tờ báo dành nhiều trang để xem xét một cách kỹ lưỡng các phát biểu của ông François Hollande trong cuộc ra mắt tại Bourget. Cũng liên quan đến quan điểm của ứng cử viên Hollande, tờ báo kinh tế Les Echos dành sự chú ý đặc biệt cho hồ sơ : « Các ngân hàng Pháp đối mặt với cuộc tấn công của Hollande ». Les Echos cho biết, các nhà ngân hàng Pháp, ngạc nhiên với thái độ tấn công của ứng cử viên đảng Xã hội, đã phản đối một cách âm thầm.
Tờ l’Humanité quan tâm đến vụ chìm tàu Costa Concordia (ngoài khơi nước Ý), với một phóng sự điều tra, để cho thấy, đằng sau vụ đắm tàu kể trên, có cả một thế giới ngầm, không hoạt động theo pháp luật, mà ở đó mọi thứ bị hy sinh cho lợi nhuận, ngay cả sinh mạng của các du khách. Về thời sự nước Pháp, báo La Croix lưu ý bạn đọc đến cuộc cải cách trong các trường học Công giáo tại Pháp, qua phỏng vấn ông Eric de Labarre, Tổng thư ký các trường Công giáo tại Pháp. Qua báo La Croix, Tổng thư ký khối trường Công giáo Pháp chuyển các đề xuất về cải cách giáo dục của ông đến các ứng cử viên tổng thống.

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120124-nuoc-ho-lon-nhat-taitrung-quoc-chi-con-110