Featured 1

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 2

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 3

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 4

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

Featured 5

Curabitur et lectus vitae purus tincidunt laoreet sit amet ac ipsum. Proin tincidunt mattis nisi a scelerisque. Aliquam placerat dapibus eros non ullamcorper. Integer interdum ullamcorper venenatis. Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas.

down

Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts

4.06.2012

29 tuổi, tôi chưa một lần nắm tay đàn ông

Chẳng biết trên đời này có nhiều cô gái giống như tôi không, nhưng thật sự lúc này đây tôi thèm khát một vòng tay ấm biết bao.


29 tuổi, tôi chưa một lần nắm tay đàn ông

Ngót nghét tuổi băm mà tôi chưa bao giờ được nhận sự quan tâm, chăm sóc, chiều chuộng từ một người bạn trai nào. Có lẽ vì thiếu vắng tình yêu mà tôi đâm ra già nua, cáu bẳn, khó chịu và hay ốm. Ở tuổi này chưa có chồng không phải riêng mình tôi, nhưng chưa yêu lần nào thì thật hiếm.

Tết vừa rồi là một cái Tết buồn tủi vô cùng với tôi. Dù đi làm cả năm mới về nhà được vài lần, nhưng trong suốt một tuần nghỉ, tôi bị stress nặng và thường xuyên cáu gắt. Mẹ lúc nào cũng chau mày, thở dài: “Bao giờ mày mới chịu cưới hả con? Bạn bè cùng lứa chúng nó có con hết rồi đấy. Không khéo lại ế…”. Họ hàng, bà con lối xóm hễ thấy tôi ló cái mặt ra ngoài cổng cái là tóm luôn: “Thế sắp cho bác ăn cỗ chưa? Xóm này, các em nó lấy chồng hết rồi, còn mỗi chị thôi đấy”. Biết họ chẳng có ác ý gì, và rằng đấy cũng chỉ là câu hỏi mang tính xã giao nhưng sao tôi thấy bực mình và đâm ra ghét. Tôi bắt đầu nhốt mình trong nhà, cả ngày làm bạn với cái máy tính và TV. Suốt Tết, cũng chẳng có bạn nào đến chơi, và tôi cũng chẳng đi đâu.

Tôi không giận mẹ vì biết mẹ cũng chỉ đang mong mỏi một đứa cháu để bồng bế trên tay, mong mỏi một đám cưới đầu tiên cho vui cửa vui nhà, và cũng là để mở mày mở mặt với bà con lối xóm. Nhìn nét mặt khổ tâm của mẹ, tôi không khỏi nhói lòng. Những lúc chỉ có hai mẹ con ngồi tâm sự với nhau, mẹ bảo: “Tuổi này đừng kén nữa con ạ. Con gái người ta 20, 21 tuổi đầu đều đã cưới cả. Đừng để người ta nói ra nói vào là con cái nhà này có ăn có học đàng hoàng mà chẳng thằng nào thèm rước, xấu hổ lắm!”. Tôi chỉ khẽ nhăn mặt: “Mẹ buồn cười thật đấy, con không lấy chồng thì sao mẹ phải xấu hổ? Không lấy chồng là có tội sao mẹ, bây giờ đầy người ở vậy đấy, có cần lấy chồng đâu ạ!”. Mẹ trừng mắt, còn tôi bỏ đi. Nhưng mẹ đâu biết một sự thật rằng, con gái mẹ chẳng có chàng nào để mà lựa chọn.

29 tuổi, tôi chưa một lần nắm tay đàn ông

Lúc này đây tôi thèm khát một cái nắm tay thật chặt

Tôi nhìn lại mình trong gương, không xấu, công ăn việc làm lại ổn định (nếu không muốn nói là rất tốt), nhưng có một sự thật là đàn ông chưa bao giờ vây quanh tôi, hay chỉ đơn giản là đến gần cũng không có. Phải chăng vì tôi không tự tin hay tôi nói chuyện không duyên? Tôi không có mối tình đầu và bây giờ tôi đang khốn khổ đi tìm tình cuối. Không phải vì trái tim tôi chưa bao giờ biết “rung rinh” với bất kỳ ai.

Thời học cấp 3, có một cậu bạn trong lớp hình như thích tôi, tôi đoán thế. Và đó cũng là lần duy nhất cho đến tận bây giờ có một người con trai để ý đến tôi. Nhưng mọi người trêu chọc nhiều khiến tôi xấu hổ, và rốt cuộc mọi chuyện cũng chẳng đi đến đâu. Tuổi mộng mơ của tôi chỉ có thế, chẳng e ấp cánh phượng trong trang vở, cũng chẳng giấu vội bức thư nơi ngăn bàn. Tôi phải công nhận mình khô khan.

Lên Đại học, ở trong kí túc xá, nhưng tôi cũng chẳng quen thêm bạn trai nào, cũng chẳng ai chủ động làm quen với tôi. Có lẽ tôi đáng chán đến thế thật. Quanh năm suốt tháng tôi chỉ quanh quẩn ở nhà, không hẹn hò, không tin nhắn, không điện thoại của “giai”. Nhưng tôi chưa bao giờ thở dài, than vãn, hay buồn bã cả. Tôi thấy mình mạnh mẽ đến phát sợ, còn bạn bè nghĩ tôi vô cảm, tôi chẳng biết yêu. Mãi đến hai năm cuối đại học, tôi thích một anh khóa trên – một anh chàng đẹp trai và học giỏi. Tình cảm của tôi cũng tha thiết, mãnh liệt lắm nhưng tôi thuộc diện che giấu giỏi nên chẳng ai biết. Tôi xin số điện thoại, thi thoảng nhắn tin hỏi thăm, chúc mừng năm mới, chỉ cần một tin nhắn đáp lại của anh là tôi có thể vui cả ngày. Nhưng mãi mãi tôi chẳng dám lộ diện, chẳng dám tiến đến trước mặt anh. Tôi duy trì thói quen nhắn tin cho anh vào những dịp quan trọng cũng đã mấy năm nay. Lịch sử tình trường của tôi chỉ vỏn vẹn có thế, thành tích là một mối tình đơn phương.

Nhìn tôi, chẳng ai nghĩ đây là đứa con gái chưa từng nhận được một lời tỏ tình, chẳng có ai tán tỉnh, hay chưa một lần được nắm tay con trai. Chỉ có bạn bè ở cùng tôi mới biết bí mật này, mới biết cuộc sống của tôi khép kín đến mức nào. Đôi khi tôi tự hỏi có phải mình đã quen sống trong thế giới ảo và không thể thoát ra?

Ngày tôi sắp trở lại thành phố, mẹ chốt một câu chắc như đinh đóng cột: “Nhất định năm nay phải lấy chồng, 29 rồi. Không bàn cãi nữa”. Tôi quay lưng đi giấu vội giọt nước mắt đang lăn dài trên má, làm sao tôi có thể thổ lộ với mẹ tâm sự thật của mình đây?… Mặc cho mọi người xung quanh nghĩ rằng tôi đang kén cá chọn canh, đang cân nhắc, tôi một mình ôm nỗi buồn đi tìm “bạch mã hoàng tử” của lòng mình.

4.05.2012

Lôi vợ ra khách sạn dạy ngoại tình

Sau những phút “đổi gió” đau đớn khi bị chồng bắt quan hệ rồi cấu véo đánh đập là những lời nói đầy đay nghiến, Hường chỉ biết cắn răng chịu đựng.


Người chồng đội lốt sói

Quen và yêu nhau suốt hai năm đại học, ra trường một năm, mỗi người đều tự ổn định công việc cho mình nên Hường và Hưng quyết định tiến đến hôn nhân. Là kế toán cho một doanh nghiệp, dù vất vả nhưng Hường vẫn sắp xếp thời gian để chăm sóc gia đình. Còn Hưng là giám sát xây dựng, công việc bận rộn, vắng nhà thường xuyên nhưng Hường rất hiểu và thông cảm cho anh.

Chỉ có điều khiến Hường ức chế là tính cách cục cằn, nóng nảy của chồng. Không ít lần vợ chồng to tiếng vì cái thói xấu này của anh, nhưng rồi Hường đành nhẫn nhịn bỏ qua để gia đình êm ấm.

Thời gian gần đây, công việc bộn bề, Hưng hay vắng nhà bất thường lại dễ nổi nóng, bất cứ điều gì dù nhỏ bé cũng làm Hưng cáu gắt. Nhiều lúc Hường muốn thoát khỏi anh, nhưng nghĩ thương chồng nên lại thôi.

Trái tim người phụ nữ nhiều lúc cũng mềm yếu đến khó hiểu. Trong một lần đi siêu thị, Hường đã gặp người đàn ông hơn mình 5 tuổi. Hai người quen nhau rất tình cờ khi anh nhận nhầm chị là người quen.

Nếu với Hưng, Hường phải chịu nhiều ấm ức thì với Tùng (tên người đàn ông đó), chị lại vô cùng thoải mái, hạnh phúc. Tùng luôn làm chị cảm thấy thú vị và bất ngờ trong mỗi lần gặp gỡ. Dù biết Hường đã có chồng, Tùng vẫn theo đuổi. Dần dần họ yêu nhau.



Rồi chuyện Hường lo sợ nhất cũng xảy ra. Hưng bắt quả tang những cử chỉ âu yếm, ngọt ngào vợ dành cho gã đàn ông khác trong một lần tình cờ ở quán cà phê.

Khi về đến nhà, không đánh đập quát tháo hay chửi bới, Hưng quỳ xuống mong Hường tha thứ. Anh đã nói hết những gì mà bấy lâu nay Hường phải chịu đựng nhưng vì công việc nên anh không thể làm khác. Nghe chồng nói những lời ấy, Hường thấy ân hận và cũng quỳ xuống xin chồng tha thứ.

Nhưng tất cả đã sụp đổ khi bộ mặt thật của người chồng vị tha hiện nguyên hình.

“Đổi gió” ở khách sạn

Ban đầu là những đay nghiến, xỏ xiên bóng gió đầy cay độc về sự phản bội của vợ và sau là những cái tát bất ngờ mỗi lúc Hưng bực tức. Cứ thế những trận đòn liên tiếp đổ lên đầu Hường. Hường chỉ cam chịu bởi nghĩ mình là người có lỗi. Kèm theo những trận đòn roi là những lời lẽ chửi mắng thậm tệ của Hưng.

Từ những ngày trở mặt, tuần nào Hưng cũng đều đặn dẫn vợ đến khách sạn. Anh nói với người quen rằng muốn tạo cho vợ chồng không gian riêng tư, nhưng địa ngục trần gian của Hường đã bắt đầu mở ra khi cánh cửa phòng khách sạn khép lại.

Sau những phút “đổi gió” đau đớn khi chồng bắt chị quan hệ rồi cấu véo đánh đập, là những lời nói đầy đay nghiến. Hường chỉ biết cắn răng chịu đựng. Thân thể chị đầy những vết thâm tím.

Tồi tệ hơn, đến khị chị báo tin có thai, anh hờ hững như không liên quan đến mình: “Tôi không dại đến mức đi đổ vỏ cho thằng khác”. Mặc kệ vợ có thai, anh vẫn tiếp tục đòi quan hệ.

Cứ thế, chị sống trong sự cay nghiệt của chồng, dưới vỏ bọc yêu thương. Đứa con đang dần lớn lên trong cơ thể chị nhưng không đêm nào chị không rơi nước mắt.

4.03.2012

Tại sao đàn ông cứ phải trả tiền?


Gửi chị em phụ nữ!

Tôi viết entry này mà chưa biết là có dám share lên blog hay không, vì nhỡ đâu chị em nổi giận ném đá thì chắc là sập blog. Nhưng thôi dù sao thì tôi cũng sẽ viết những suy nghĩ rất chi là thành thực của mình ra, biết đâu là lúc nào đó lại hữu dụng cho vài chị em tự soi lại mình.

tai sao dan ong cu phai tra tien

Câu chuyện của tôi thế này. Lần nọ, tôi hẹn họ với một cô em xinh lắm. Tối đó, sau bao phen bị chiêu “từ chối”, nàng cũng đồng ý đi chơi với tôi. Đầu tiên, tôi mời nàng vào một quán café sang trọng, vậy là đã tốn một mớ.

Kế đó, tôi dắt nàng vô ăn ở một nhà hàng sang trọng. Hiển nhiên, tôi vẫn phải trả tiền. Sau tiếp, tôi cùng nàng đi mua đôi Adidas xịn. Tất nhiên, tôi vẫn là người mở ví. Cuối cùng, chúng tôi đi xem phim. Khi đến rạp, tôi vào mua vé nhưng quên phần nước. Thế là tôi bảo nàng đi mua đi, nàng tức thời xụ mặt xuống liền, nói là “sao anh thiếu ga lăng vậy”. Kết quả là sau tối đó, tôi cho nàng cài số de.

Gánh nặng tình phí



Tóm lại, xưa nay tôi cứ tưởng chỉ mình tôi là nạn nhân của căn bệnh “Viêm màng túi mãn tính” do khoản tình phí, ai ngờ nay vài chén lai rai, anh em nói thật với nhau thì mới nhận ra là mình chẳng hề đơn độc

Các chị em ạ, tôi chưa có dịp tìm hiểu vì sao hầu hết chị em phụ nữ lại có một lối suy nghĩ mặc định là cánh đàn ông muốn chinh phục được tình cảm của mình thì phải là người có hầu bao thật vững và dồi dào để có thể bao tiêu cho các chị.

Và tôi cũng chưa hiểu sao khi đi tìm hiểu chị em thì cánh đàn ông lại cứ luôn muốn chứng tỏ mình là người có thật nhiều tiền để thu hút sự kính nể và tình yêu từ các cô.

Cá nhân tôi nghĩ thế này, sở dĩ có chuyện cung – cầu trong việc lấy vật chất làm phương tiện để đi đến trái tim của nhau là do cả hai đều có cùng một nhu cầu giống nhau theo kiểu đổi chác “hòn bấc ném đi hòn chì ném lại” hơn là họ thật sự yêu nhau. Bởi nếu cả hai đều có lòng tự trọng và nghiêm túc tôn trọng người mình yêu, thì hẳn người ta sẽ không bao giờ chấp nhận sự bao tiêu toàn phần cũng như sự chu cấp toàn bộ như rất nhiều trường hợp mà bản thôi trải nghiệm và được chứng kiến.

Lấy tiền bao gái có đòi được không?

tai sao dan ong cu phai tra tien

Người xưa có câu "Bắc thang lên hỏi Ông Trời, lấy tiền bao gái có đòi được không". Khi nghe câu này, đứng ở vị trí của người đàn ông thì tôi hiểu rõ, còn ở vị trí người phụ nữ thì tôi không biết các bạn nữ nghĩ gì khi mà người ta hình dung mình là người chỉ chuyên đi “câu lúa” từ các chàng khờ khạo.

Nhiều khi ngồi trong quán cà phê, nghe chị em cười nói với nhau theo kiểu khoe chiến lợi phẩm, tôi cảm thấy xót xa và đau lòng cho cánh đàn ông chúng tôi và cho cả các chị, bởi chị nào cũng hí hửng khoe về độ hoành tráng nơi hầu bao của “nhà tài trợ” của mình.

Nhưng chị em ạ, đừng để mình bị lừa phỉnh bởi sự hào phóng ấy, kẻo gặp phải nguỵ quân tử thì chị em chỉ có mà chuốc hoạ vào thân, vì suy cho cùng thì câu châm ngôn của người Tây phương đúc kết thế này “Không có một tô cháo nào cho không cả đâu”.

Bởi vậy, nếu là kẻ sòng phẳng thì chúng chẳng ngu dại gì bao không các chị em mãi. Còn nếu đích thực là chánh nhân quân tử, thì chị em cũng chẳng thể hy vọng được bền vững hoài với chàng với mối quan hệ “tốn kém” đến thế.

Thế nhưng khi nói ra suy nghĩ này với nhiều chị em, tôi thật sự cảm thấy shock vì các chị cùng đi đến một kết luận gọn lỏn và khẳng khái thế này “Nếu không có tiền thì đừng có bày đặt yêu, đã yêu thì phải ga lăng, phải có bản lĩnh.”

Đành rằng việc thể hiện sự ga lăng và rộng rãi luôn là của cánh mày râu và đó cũng là một sự thể hiện đúng đắn, nhưng tôi nghĩ người con gái khi yêu cũng cần tinh tế để thể hiện cho chàng thấy được chút ít thiện chí của một người “biết nghĩ”. Xin chớ hoài bình chân như vại trong mọi cuộc hẹn hò như thể đó là việc của riêng cánh đàn ông chúng tôi!

Suýt mất chồng vì đổi da nâu thành da trắng

Vốn hài lòng với làn da “nâu đều” mà hiếm người có được, nhưng chỉ vì một lời khen “lỡ” của chồng trước làn da trắng mịn của cô em mình, chị Thanh đã tức khí và quyết tâm đi tẩy trắng. Chị còn cẩn thận thử nghiệm gương mặt trước, rồi mới tính đến chuyện “trắng toàn thân”.



Nhưng kết quả thì ngoài mong đợi, tiền mất tật mang đã đành, gia đình chị Thanh còn có nguy cơ tan vỡ vì chồng chị đòi li dị…

Từ ngày cha sinh mẹ đẻ, chị Hoàng Thị Thanh (nhân viên một công ty môi giới bất động sản tại Đống Đa, Hà Nội) đã sở hữu một làn da “bánh mật” đẹp hiếm có, nâu từ trên xuống dưới, chỗ nào cũng “nâu đều”. Thậm chí, hồi học cấp III rồi đại học, bạn bè trong lớp còn đặt cho chị biệt danh “đen giòn, đen đẹp, đen thành phố”.

Năm 25 tuổi, chị kết hôn với một chàng trai gốc Hà Nội. Anh yêu chị cũng bởi những nét duyên ngầm và sự khéo léo, dịu dàng từ chị. Thế nhưng, nhiều người bạn thân thiết lại hay trêu rằng anh yêu và lấy chị cũng chỉ vì làn da nâu mà ít ai có được. Chị tin điều đó và lấy làm tự hào lắm.



Mặc dù không hẳn chỉ yêu vợ vì làn da, nhưng mỗi khi vợ nũng nịu hỏi, chồng chị Thanh cũng gật đầu xác nhận để làm chị vui lòng.

Mọi chuyện chỉ thay đổi khi một lần người em họ của chị Thanh đi du học bên Hàn Quốc về và đến nhà thăm anh chị. Cô em họ của chị Thanh có làn da trắng ngần, má hồng, mũi cao, trông vô cùng xinh đẹp.

Trong khi ngồi ăn cơm, cả nhà vui vẻ trò chuyện, chồng chị Thanh cao hứng khen cô em vợ rồi vô tình thốt ra câu: “Đàn ông rất thích những người con gái có làn da trắng và xinh đẹp như em”.

Nghe chồng nói, chị Thanh cảm thấy mình bị xúc phạm và vô cùng tức giận. Sau khi cô em họ ra về, chị Thanh lớn tiếng trách chồng đã hết yêu mình và bấy lâu nay lừa dối chị khi lúc nào nói là yêu làn da của chị.

Phân tích mãi mà vợ không hiểu, thanh minh, giải thích mãi cũng không xong, chồng chị Thanh tức khí buột miệng: “Da trắng thì nhìn ai mà chẳng đẹp, mà chẳng thích. Em thử hỏi 10 thằng đàn ông xem có thằng nào nói là không thích không”.

Hậm hực vì làn da mà bấy lâu nay mình vẫn tự hào bị chồng phủ nhận chỉ qua một câu nói, chị Thanh đứng trước gương hàng giờ liền nhìn lại mình. Càng nhìn chị càng nhận thấy quả là không đẹp thật.

Với làn da nâu, trông gương mặt chị lúc nào cũng u tối, hãm vô cùng. Quần áo thì khó chọn màu, vì có mặc gì thì trông vẫn đen.

Chị đem nỗi buồn và bực dọc tâm sự với bạn bè nhưng mỗi người lại khuyên một kiểu, khiến chị càng khó nghĩ. Người thì bảo da chị thế là đẹp lắm rồi, vì tuy hơi đen nhưng rất mịn màng, nhìn vẫn quyến rũ.

Nhưng người thì lại bảo là dù sao da trắng vẫn đẹp hơn, bởi trước giờ người Việt mình vẫn thích và chuộng làn da trắng, chỉ có ở phương Tây người ta mới chạy theo mốt da nâu hay ngăm ngăm đen…

“Trong khi phân vân không biết nên nghe lời ai thì tôi vô tình nghe thấy một chàng trai ngồi ở bàn kế bên trong quán nước nói về cô người yêu mới của mình với cậu bạn trai đi cùng. Nào là da cô ấy trắng lắm, mịn màng lắm, xinh lắm… và đi đến kết luận: con gái mà có làn da trắng là xinh nhất.

Nhớ lại lời nói của chồng mình, tôi càng thêm buồn và ra một quyết định quan trọng là đi làm trắng da, sẵn tiện làm đẹp luôn để đón Tết” - chị Thanh kể lại.

Thế rồi chị Thanh hăm hở lên mạng để tìm “thần dược” làm đẹp. Có vô số cách làm trắng da khác nhau mà chị tìm thấy, nhưng đa số phải tốn mấy tháng trời, trong khi ý chí “tẩy trắng da” lại đang sôi sục trong người chị. Mãi rồi chị Thanh cũng tìm ra phương pháp làm trắng cực nhanh, là đến các trung tâm thẩm mỹ.

Để chắc ăn là có kết quả hoặc không tốn quá nhiều tiền vô ích nên chị Thanh quyết định làm trắng gương mặt trước, còn cơ thể thì tạm hoãn lại sau vì giờ đang mùa đông nên cũng chưa cần thiết lắm.

Chị Thanh chọn một trung tâm thẩm mỹ mới mở trên đường Quán Thánh, Hà Nội vì nghe nói trung tâm đang trong thời kỳ khuyến mại, giảm giá 20%.

Khi đến đây, chị Thanh được nhân viên tư vấn rất nhiệt tình phân tích rằng phải tiến hành tẩy da chết, dưỡng da, đắp mặt nạ kết hợp với sử dụng kem bôi làm trắng da ban ngày và ban đêm.

Cô nhân viên ở trung tâm cho chị Thanh biết là cả liệu trình kéo dài 10 buổi, mỗi buổi khoảng 2 tiếng và có giá trọn gói 10 triệu đồng, đang trong thời gian khuyến mại nên được giảm xuống còn 8 triệu đồng.

Ngoài ra, để có tác dụng nhanh hơn thì chị Thanh nên bỏ ra 2 triệu để mua hai hộp kem làm trắng da ban ngày và ban đêm của Mỹ. Nhân viên tại đây còn lấy máy ảnh chụp lại gương mặt của chị Thanh trước khi bước vào trị liệu, và nói làm bằng chứng để so sánh sau này…

Thấy tác phong chuyên nghiệp và có vẻ đảm bảo, chị Thanh đồng ý mua trọn gói cả liệu trình dưỡng trắng trị giá 8 triệu đồng, cộng thêm hai lọ kem 2 triệu nữa là 10 triệu đồng.

Sau 3 buổi tẩy da chết, chiếu tia gì gì đó rồi đắp mặt nạ, bôi kem dưỡng da, làn da của chị Thanh được cải thiện nhanh chóng. Bạn bè ở cơ quan cũng khen gương mặt chị đã sáng lên rất nhiều.

Nhìn vào gương, chị Thanh cảm thấy rất vui và tưởng tượng đến lúc chồng chị sẽ ngỡ ngàng trước gương mặt trắng sáng cùng sự thay đổi của vợ và sẽ yêu vợ nhiều hơn.

Cho đến buổi trị liệu thứ 6, thứ 7 thì gần như da mặt của chị Thanh đã thay đổi hoàn toàn. So sánh với vùng da ở tay, chân và cơ thể thì gần như là hai mảng đối lập nên chị Thanh càng vui mừng vì điều đó. Nhưng…

Thấy vợ suy diễn trước câu nói “lỡ lời” của mình, chồng chị Thanh đã vô cùng tức giận. Anh càng tức giận hơn khi giải thích, thanh minh mà chị không chịu hiểu, đã vậy còn quyết tâm đi làm đẹp mà chẳng ra sao. Nhìn gương mặt thì trắng mà toàn thân đen “ngòm”, nhất là mỗi khi chị mặc quần áo ngắn khiến chồng chị càng “điên tiết”.

Khuyên bảo vợ mà chị Thanh cứ “gân cổ” lên tranh luận khiến mối quan hệ gia đình, vợ chồng càng căng thẳng. Cực chẳng đã, trong lúc nóng giận, chồng chị Thanh lên tiếng đòi ly hôn…

Kết thúc liệu trình 10 ngày làm trắng da cũng là thời điểm đánh dấu sự rạn nứt trong mối quan hệ của vợ chồng chị.



Mặc dù chị Thanh đã sở hữu gương mặt sáng như ai, nhưng cũng chẳng có ai buồn “chiêm ngưỡng” hay khen chị. Bên cạnh đấy, làn da của chị Thanh cũng bắt đầu gặp vấn đề.

“Mới đầu thì da mặt tôi hơi đỏ lên, sau rồi thấy ngứa. Kết thúc quá trình làm trắng da được 5 ngày thì da tôi bắt đầu nổi đầy mụn, điều mà trước giờ chưa từng có. Càng ngày mụn càng nổi nhiều và ngứa, rát hơn.

Tôi quay lại trung tâm đó hỏi thì được nhân viên ở đây trả lời rằng khi vừa mới làm trắng da xong thì da sẽ rất mỏng và dễ bị vi khuẩn xâm nhập nên nổi mụn là điều dễ thấy. Nếu tôi muốn chữa trị mụn thì phải bỏ tiếp ra 10 triệu để mua liệu trình 10 ngày điều trị mụn nữa.

Biết là mình bị lừa nhưng không thể nào bắt bẻ được vì da tôi thực sự đã trắng lên rất nhiều nên tôi đành phải ngậm ngùi ra về với làn da đầy mụn”.

Về đến nhà, nhìn thấy gương mặt khủng khiếp của mình qua gương, chị Thanh khóc hết nước mắt. Da mặt thì có màu trắng xanh đầy mụn đỏ, cái cổ và toàn cơ thể thì màu nâu đen, trông chị chẳng khác nào một con “cóc” có cái mặt bị “bạch tạng”.


Tẩy trắng da- tiền mất tật mang đã đành, gia đình chị Thanh
còn có nguy cơ tan vỡ vì chồng chị đòi li dị…


Mặc dù giận nhưng thấy vợ cứ ôm mặt mà khóc cả ngày, chồng chị Thanh vô cùng lo lắng. Biết không thể giận hơn nên chồng chị Thanh đã động viên vợ đi đến bệnh viện da liễu để khám.

Ban đầu, chị Thanh cảm thấy xấu hổ nên kiếm cớ giận dỗi lại chồng. Sau đó thấy anh ấy thật tình lo lắng cho mình, không sợ gương mặt đầy mụn của vợ nên chị Thanh đồng ý đến Bệnh viện Da liễu Hà Nội để khám.

Tại đây, chị bị bác sĩ mắng cho một trận vì tội không tìm hiểu gì mà cứ lao đầu đi làm đẹp không đúng cách. Bác sĩ cũng phân tích rằng để làm trắng cấp tốc như thế thì các trung tâm sẽ sử dụng một loại chất tẩy cực mạnh, thành phần chủ yếu là axít để bào mòn da, khiến lớp da vốn có bị bong đi, còn lớp da mới sẽ rất yếu và dễ bị nhiễm khuẩn.

Mặt khác, loại kem dưỡng da mà chị Thanh bôi thường xuyên cũng sẽ có tác động lên làn da mới, dễ gây tổn thương và dị ứng. Đó chính là lý do khiến mặt chị Thanh bị nổi nhiều mụn.

Sau khi nghe bác sĩ phân tích và kê đơn thuốc uống, chị Thanh vừa ra về vừa khóc vì sự ngu ngốc của mình.

Đã vậy lại còn nghe chồng thủ thỉ bên tai: “Anh yêu em không phải vì làn da của em hay bất kỳ điều gì cả, đơn giản vì em chính là em thôi” càng khiến chị Thanh cảm thấy ân hận và xấu hổ trước mặt chồng. Chỉ vì một sai lầm mà suýt chút nữa chị đã đánh mất chồng và cả gia đình nhỏ bé.

“Đây là một tai nạn làm đẹp nhưng xuất phát từ chính suy nghĩ và cái nhìn thiển cận của tôi. Từ giờ trở đi, tôi sẽ tìm hiểu kỹ hơn trước khi làm đẹp, nhất là hỏi ý kiến của chồng và những người thân sống xung quanh mình…”.


2.26.2012

'Vợ đẹp' - Nỗi khổ không tên

(TinTucLamDep) Là đàn ông, ai cũng thích lấy được vợ đẹp. Thế nhưng cũng có không ít chuyện cười ra nước mắt vì cái sự quá xinh đẹp của vợ.

kho vi vo dep

1. Lép vế vì vợ giao tiếp giỏi:

Lúc nào cũng nơm nớm sợ mình bị thừa canxi ( trên đầu "mọc sừng" ) nên từ ngày lấy nhau, vợ chồng Thiện - Huyền không còn sánh đôi đi hội hè, lễ tiệc như thuở đang yêu nữa.

Anh Thiện rầu rầu: "Vợ đẹp nên cho đi ra ngoài không thoải mái".

Không chỉ có nhan sắc, Huyền – vợ anh Thiện còn có tài năng giao tiếp và khiếu hài hước. Hôm anh Thiện đưa vợ dự buổi họp lớp và hát karaoke với đám bạn hồi Đại học. Chỉ nửa tiếng sau khi nhập cuộc, anh Thiện đã phải ngồi “chơ vơ” một mình ngắm vợ trổ tài ca hát, cười nói với mấy "thằng bạn" mà “tức đến tận cổ”.

“Biết là vợ mình rất có sức hút nhưng mình vẫn thấy tự ái vì bị lép vế. Thôi, lần sau để cô ấy ở nhà cho đỡ bực mình” – anh Thiện thành thật giãy bày.

2. "Sang" cho hợp với vợ

Anh Huy (Hà Đông, Hà Nội) dạo này lại liên tục đầu tư cho quần áo, đầu tóc. Thấy chồng bảnh bao, cứ ra ngoài là xịt nước hoa, caravat chỉnh tề, Thu - vợ anh đâm ra nghi ngờ. Cô khăng khăng rằng, anh đang giấu vợ con “léng phéng” với cô nào bên ngoài.


“Vợ mình bảo, khi một ông chồng tích cực chăm chút cho nhan sắc, nhất định anh ta đang ngoại tình. Bà xã còn khẳng định, dấu hiệu này cô ấy tham khảo trong sách tâm lý hẳn hoi” – Anh Huy cười méo mó.

Nhiều lần trình bày mà vợ không nghe, anh Huy thành ra hay cáu gắt. Được thể, chị nhà anh lại càng nhanh chóng kết luận anh đang “trăng hoa” gì đó.

“Có lần không kìm nén được, mình lớn tiếng ‘Anh chỉ muốn cho xứng đôi với em thôi. Em suốt ngày son phấn, áo váy, anh không được làm đẹp sao?’. Nghe xong bà xã mình tròn mắt rồi cười nghiêng ngả” – Anh Huy chia sẻ tiếp.

3. "Uất hận" vì lấy nhầm vợ xinh

Anh Hào (Thanh Xuân Bắc, Hà Nội) thì “cay cú” vì bị vợ luôn miệng so sánh với “đám vệ tinh” xung quanh. Anh cho biết: “Vợ mình xinh xắn nên ngày xưa, có nhiều 'thằng xin chết’. Bực nỗi, cô ấy còn cố tình kể 'anh này galant mua 99 bông hoa hồng, anh kia viết thư tình dài 5 trang văn bản. Sao anh là chồng em mà không được thế?’”.

Nhiều lần tự ái, hai vợ chồng cãi nhau rồi không thèm nhìn nhau đến cả tuần lễ - phí cả vợ xinh.

4. Có sắc mà không hương:

Nàng đạt danh hiệu hoa khôi trong một cuộc thi sắc đẹp. Chàng là một trong những nhà tài trợ cho cuộc thi sắc đẹp đó. Ngày cưới nàng, chàng vô cùng mãn nguyện vì có được một cô gái đẹp, chiến thắng trước đám đàn ông si tình bại trận. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang…

kho vi vo dep

Điệu đà không phải lối

Sau tuần trăng mật, Minh hãnh diện đưa vợ về quê. Ngày đầu tiên về "trình diện" bố mẹ chồng, thay vì phải thể hiện một nàng dâu thảo hiền, đẹp người đẹp nết, thì nàng lại bận xúng xính hết bộ quần áo này sang chiếc váy nọ. Bọn trẻ con thì lác mắt vì chưa bao giờ thấy một người mặc... nhiều quần áo đến thế.

Nhưng bố mẹ Minh lại vô cùng thất vọng và xấu hổ với bà con làng xóm vì sự hồn nhiên của cô con dâu. Hết nước nóng pha trà, cô cũng gọi "mẹ ơi"; thiếu một cái chén cô cũng "mẹ ơi"... khiến mẹ chồng chạy như con thoi trong khi cô con dâu cứ bình chân như vại ngồi với khách.

Xuống bếp, trong lúc mẹ và em chồng hì hụi làm cơm đãi khách, cô con dâu xinh đẹp hết nhón món này sang món khác, rồi bình phẩm như một giám khảo cuộc thi nấu ăn. Vào bữa, trong lúc anh em họ hàng chưa ngồi vào mâm thì vợ Minh đã vội lôi chồng sà xuống chiếu. Khi mâm cỗ cần bổ sung thêm nước mắm, chan thêm nước canh, vợ Minh thay vì đứng dậy đi lấy thì lại ngồi ì một chỗ eo éo gọi cô em chồng. Tan tiệc, bố Minh gọi con ra một chỗ, nói nhỏ: "Bố mẹ thấy cách sống của vợ con không ổn. Cứ nhõng nhẽo thế này làm sao lo toan cho gia đình được. Con nên uốn vợ con ngay từ bây giờ".

Hôn nhân... lạc điệu

Mặc dù nghe bố mẹ phàn nàn về vợ nhưng Minh chỉ cười. Vì đơn giản anh yêu cái sự hồn nhiên tươi trẻ của nàng. Nó như dòng nước mát trong trẻo gột rửa hết những mỏi mệt từ cuộc sống bận rộn của anh. Nhưng rồi đến một ngày, chính anh lại là nạn nhân của cái sự hồn nhiên đến vô tâm đó.

Một lần cùng vợ đến nhà thăm cô giáo cũ bị ốm, cô là người đã giúp Minh “lột xác” từ một sinh viên suýt hư hỏng thành một doanh nhân thành đạt như hiện nay. Ngồi khoác tay chồng một cách điệu đà, nàng cười nói huyên thuyên đủ điều. Thấy nhà vắng bóng đàn ông, nàng hỏi: "Chú đi đâu hả cô?". Cô giáo không trả lời câu hỏi của nàng và lảng sang chuyện khác. Minh đạp nhẹ lên chân nàng nhưng không thể "phanh" lại được vì nàng đã kịp buông lời sửa lỗi: "Em nghe anh Minh khen cô nhiều lắm. Đúng là cô giỏi thật đấy. Bây giờ bọn trẻ chúng em cũng có nhiều người chọn cách không lấy chồng mà vẫn có con như cô". Hậu quả là nàng càng nói, cô giáo càng đỏ mặt.
Theo thời gian, khoảng cách giữa Minh và nàng ngày càng lớn dần. Sự hồn nhiên, nhõng nhẽo, từng là dòng nước mát không thể thiếu được của Minh, nay như trêu ngươi, như mai mỉa.

Thời gian gần đây, vì quá tin người trợ lý của mình, Minh suýt phải vào tù vì một số "hợp đồng ma" mua bán đất. Trong lúc đang sấp ngửa đi giải quyết sự cố thì nàng suốt ngày eo éo gọi điện. Thấy giọng chồng hơi sẵng, nàng càng gọi nhiều hơn. Khi thì: "Anh ơi, em thấy buồn nôn, hay là em đang nghén?"; "Anh ơi, em chậm một ngày rồi, anh về chở em đi khám thai"; "Anh ơi, anh về đi, em rất sợ ở nhà một mình"... Kết cục là Minh đang rối càng trở nên rối hơn. Và trớ trêu là nàng chẳng thai nghén gì cả và cũng chẳng sợ gì sất. Minh như phát điên lên, vào phòng làm việc uống rượu một mình, rồi khóc. Thấy chồng khóc, nàng cứ cười sặc sụa và còn nhí nhảnh trêu cho chồng cười. Nhìn nàng cười, trong lòng Minh trào lên nỗi cô độc vô tận.

Minh càng ngày càng nhận ra sai lầm của mình. Hoá ra cái "bến yêu thương" của anh không phải là sắc đẹp của nàng, cũng không phải là sự hồn nhiên tươi mát của nàng mà là hoà hợp về tâm hồn. Anh và nàng cứ bước những bước đi lạc điệu trên con đường tìm kiếm hạnh phúc. Trong lúc hoạn nạn này, Minh muốn có một người vừa biết vui cười, vừa biết san sẻ cả những lo âu, toan tính của chồng. Nhưng người đó không thể là nàng và Minh đã nghĩ đến chuyện chia tay.

5. Nỗi lòng người vợ đẹp

Nhiều người vợ có nhan sắc luôn sống trong tình trạng bất an vì chồng ghen tuông. Một số cô vợ khác thì mải mê làm đẹp mà quên mất bổn phận trong gia đình khiến cho mái ấm nảy sinh mâu thuẫn (không ai ngăn cấm phụ nữ làm đẹp nhưng người vợ nên biết cân bằng điều này với việc chăm sóc chồng con).

Về phía người vợ, nên hiểu cho tâm lý của chồng mình. Cảm giác đi đâu cũng có người ngắm nhìn vợ mình khiến không ít anh chồng tự ti với suy nghĩ bản thân kém cỏi. Kể cả sự ngưỡng mộ của bạn bè, người quen dành cho vợ cũng có thể khiến một số anh “nổi điên” (khi ấy, chính người vợ cũng bị đẩy vào tình huống khổ sở: Chồng không cho đi đâu, luôn phải vắng mặt trong những buổi tiệc tùng, đình đám của chồng…).

Người vợ đẹp cần biết điểm dừng trong các mối quan hệ bên ngoài, nhất là quan hệ với người khác phái để tránh mâu thuẫn với chồng. Một chuyên gia tâm lý đã góp ý với phụ nữ thế này: “Nếu chồng bạn nói ‘Anh luôn tin em' thì sự tin tưởng ấy cũng chỉ đúng một nửa. Suy rộng ra, câu này có thể hiểu là ‘Tôi tin cô đấy nên cô đừng có làm gì vớ vẩn nhá”.

Những người vợ có nhan sắc thường chịu nhiều cám dỗ bên ngoài xã hội so với những người vợ có vẻ đẹp thường thường bậc trung. Vì vậy, hạnh phúc gia đình với những người vợ đẹp cũng khó khăn hơn bình thường rất nhiều. Nên coi trọng ông xã và luôn đoan chính trong các mối quan hệ khác để tránh hiểu nhầm, đồng thời, tránh được tiếng xấu: “Cô này chỉ được cái mã bề ngoài”.

1.31.2012

Em không muốn hôn...Em muốn lên giường

em muon len giuong(TinTucLamDep) Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông.
Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng.

Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì.

Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.

Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn.
Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu.

em khong muon hon
(TinTucLamDep) 
Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà.

Vì thế nó cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn.

Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:

- Anh này, chúng mình chia tay nhé! - Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân trân nhìn nó.

em muon len giuong 1
(TinTucLamDep) 
Anh không nói gì, cũng không hỏi nó lý do chia tay.

Anh nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó.

- Cho anh hôn em lần cuối được không?

- Em không muốn hôn, em muốn lên giường!

em muon len giuong 2

- Không được, sau này em còn phải lấy chồng nữa. Anh buồn bã nói.

Nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở thành người đàn bà của anh. Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đã đi.

em muon len giuong 3

Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu.

Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của nó. "Em yeu anh!" Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại thì đã thành thuê bao.

Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát điên. Anh không đi tìm nó mà chuyên tâm vào làm ăn.

Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản. Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần.

Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi.

Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn trinh.

Anh không trách và dằn vặt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó.

Có lẽ đây là cái giá anh phải trả. Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên mất khả năng nhìn.

Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé. Anh tình cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn.

- Lâu lắm không gặp, em dạo này sao rồi?

- Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao?

- Anh cũng kết hôn rồi...Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó.

Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao giờ. Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng.

Cuối cùng nó là người kết thúc:

- Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.

Anh cười, một nụ cười rất buồn. Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh.

Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.

Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó. Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và đọc hết…

em muon len giuong 5

Lá thư là của một người đàn ông "Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn lại.

Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!"

em khong muon hon 1

Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.

em khong muon hon 2

"Ngày...tháng...năm...Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng...”

“Ngày...tháng...năm...Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm em và nói nếu em đồng ý làm người tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản.

Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như thế...”

“Ngày...tháng...năm...Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nhìn em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy.
Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất...”

“Ngày...tháng...năm...Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi hình ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết hôn với người ấy như để trả nợ.
Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị ung thư cổ tử cung.

Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa...”

“Ngày...tháng...năm...Em đã trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền.

Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh...”

“Ngày...tháng...năm...Hôm nay em được biết mình chẳng còn sống được bao nhiêu ngày nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà.

Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi...”

“Ngày...tháng...năm...Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy...”

“Ngày...tháng...năm....Hôm nay tròn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này.

Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Vĩnh biệt anh!"

Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều.

Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy được nữa. Anh vào phòng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái.

Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con.

Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng.

Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu thì không một ai biết….

em khong muon hon 3